Chủ Nhật, 26 tháng 3, 2017

trang thơ trang châu [i.e. lê văn châu 1938 - ] -- thica.net


                                       trang châu ( người ngồi hàng đầu/bên phải) --( courtesy photo of blog du tử lê

                

trang thơ Trang Châu



 Trang Châu, tên thật là Lê Văn Châu.

 Sinh ngày 28 tháng 3 năm 1938 tại Huế. Thứ nam của cựu trung tướng Việt nam Cộng hòa Lê văn Nghiêm
+bà Trần Thị Thuận. 

Cha [của] Trang Châu mất tại Sài Gòn ngày 27 tháng 1 năm 1988; còn mẹ qua đời lúc ông lên 9 tuổi.
Thuở nhỏ ông theo học tại các trường Pellerin, Thiên Hựu (Huế), Yersin (Đà Lạt). Tốt nghiệp Y khoa năm 196,  bác sĩ quân y;  phục vụ trong binh chủng Nhảy dù [VNCH], từ năm 1966 đến năm 1971.
Trang Châu lập gia đình cùng bà Hoàng Kim Uyên, con gái nhà thơ Hoàng Trọng Thược, Á hậu Việt Nam năm 1976 và có hai con trai.
Trang Châu vừa làm thơ vừa viết văn. 
Trước 1975, ông cộng tác với các tạp chí: Văn nghệ Tiền phong, Khởi Hành, Văn Học… Ông từng đoạt giải thưởng văn học của Tổng thống Việt nam Cộng hòa với cuốn bút ký nhan đề Y sĩ tiền tuyến; vào năm 1969.
Ông tị nạn tại Montréal Canada từ năm 1977, hiện hành nghề y tại phòng mạch tư. Tiếp tục sáng tác, nhưng ít gửi bài đăng báo.
Tháng 6 năm 1987, Trang Châu được bầu làm chủ tịch hội Văn Bút Việt nam Hải ngoại tại Canada sau khi giữ chức chủ tịch trung tâm Văn Bút Québec. Ông được bầu làm chủ tịch Văn Bút Việt nam Hải ngoại trên toàn thế giới một nhiệm kỳ từ năm 1991 đến năm 1993.


                                                                         cựu á hậu  Hoàng Kim Uyên 
                                                                        (courtesy photo of  blog du tử lê)

tác phẩm đã xuất bản:



  • Tình một thuở (1964)
  • Y sĩ tiền tuyến (bút ký, Nhà xuất bản Đường Sáng, 1970)
  • Thơ Trang Châu (1989)
  • Về Biển Đông (bút ký, 1995)
  • Dì Thu (tập truyện ngắn)


  •           y sĩ tiền tuyến (in ở Saigon trước 1975 /tái bản tới lần thứ 8)
               + người ăn trưa trong xe ( in ở hải ngoại).  --( photo: internet)
    • Anh còn có gì

      Tặng anh Đỗ quý Toàn
      Anh còn có gì
      Ngoài khung cửa nhỏ
      Em về qua phố
      Nắng rực đường đi
      Em mỉm môi cười
      Tình trao ai đó
      Lòng anh không gió
      Cũng lộng niềm vui
      Anh còn nhớ gì
      Thềm ai pháo nổ
      Mùa xuân chín đỏ
      Trên bờ môi em
      Một mùa thay tên
      Cây vàng lá đổ
      Em về qua phố
      Bỗng lạ đường quen
      Anh còn có gì
      Ngoài trăm nỗi nhớ
      Sầu lên từ độ
      Nắng nhạt đường đi.

    • Nắng lụa

      Tháng ba trời bỗng ngoan hiền
      Nghe em nhớ nắng thuở tiền duyên xưa
      Vai xuân tóc xoã ngang vừa
      Tình xuân mới nụ theo mùa xuân sang
      Yêu em thương nắng lụa vàng
      Vui con bướm lạ, mơ hàng cau xa
      Tình đầy theo tháng năm qua
      Quên em khôn lớn đã sa sút lời…
      Cách ngăn bỗng mấy phương trời
      Anh trong gió núi em ngoài biển mây
      Tình phai theo nắng hao gầy
      Hồn thơ anh chết từ ngày vắng xa

    • Khiêm tốn

      Trong một đời
      Anh chỉ xin một lần
      Ðược yêu không cần đắn đo suy nghĩ
      Xin một lần
      Thư gửi không đợi hồi âm
      Xin một lần
      Trái tim cho không cần đón nhận
      Trong một năm
      Anh chỉ xin một ngày
      Cởi bỏ gông cùm nặng nề công việc
      Thoát ly nhàm chán cuộc đời
      Ðể cùng em
      Hỡi người yêu có tên không dám gọi
      Bay đến vùng trời xa
      Ở đó chỉ có cát vàng biển xanh và đôi ta
      Với những cơn sóng tình muôn thuở
      Trong một ngày
      Anh chỉ xin một giờ
      Xin công viên một chiều thơm nắng
      Xin ghế đá không người
      Ðể em được cùng em bồi hồi tâm sự
      Xin một con tàu không dừng lại ở sân ga
      Ðể không có người đi người ở lại
      Xin một con thuyền không bao giờ ghé bến
      Ðể anh được cùng em chung một chuyến hải hành
      Lênh đênh vào vô tận
      Nhưng nếu cuộc đời khắt khe
      Chỉ dành cho anh một lần mơ ước
      Anh xin về khiêm tốn ước mơ
      Trong một đời
      Cho anh một lần
      Trong một lần
      Cho anh một ngày
      Trong một ngày
      Cho anh một giây
      Ðược nhắm mắt lại
      Và gọi thầm tên em thời con gái

    • Dặn con khi khôn lớn

      Ngày ra đi cha ẵm trên tay
      Con mới khôn ba tháng một ngày
      Con không biết nhà tan nước mất
      Không biết mình sao lạc phương Tây
      Con lớn lên quê người ấm no
      Đất yên vui tươi thắm bốn mùa
      Con đâu biết quê mình gấm vóc
      Chỉ nghèo hèn từ độ can qua
      Con sống đời bình đẳng, tự do
      Tâm trí con không ngại không ngờ
      Con đâu biết tự do, bình đẳng
      Ở xứ mình như nắng chiều mưa
      Con có quyền mong, có quyền chờ
      Có quyền rất thực, có quyền thơ
      Con đâu biết những gì con hưởng
      Là những gì đất nước đang mơ
      Tên con, cha phải đặt thêm tên
      Cho người dễ gọi, người nghe quen
      Nhưng con nhớ: người người ta trọng
      Là người không chối bỏ tổ tiên
      Con hãy là gương sáng cần cù
      Hãy là khiêm nhượng, hãy là nhu
      Nhưng con phải giữ niềm kiêu hãnh
      Làm người thua thiệt có suy tư
      Nơi chốn ganh đua để sống còn
      Trường đời con hãy nhớ luôn luôn
      Thù con chưa chắc thù của bạn
      Bạn bạn con chưa hẳn bạn con
      Nếu con thấy đêm đen mịt mùng
      Con đừng ngồi đó để mong trăng
      Đừng ngồi đó chờ ai nhóm lửa
      Tự đốt con ơi, ngọn nến hồng


    • Tâm sự người lính Dù [VNCH]

      Lòng đã nguyện với hồn thiêng sông nùi:
      Hiến dâng đời khi đất nước lâm nguy
      Anh bỏ nhà năm mười chín tuổi ra đi
      Ôm chí lớn trong tầm tay súng nhỏ
      Những tháng quân trường mồ hôi tháo đổ
      Và sa trường là khắp nẻo biên khu
      Tính đến hôm nay năm tuổi lính dù
      Ba lần chiến công, hai lần chiến tích
      Một buổi xung phong vào lòng đất địch
      Anh ôm dù lao xuống giữa mật khu
      Những chiếc dù to chụp xác quân thù
      Tin chiến thắng bốn phương về rộn rã:
      Ấp Bắc, Băng Lăng, Ðức Cơ, Bình Gĩa…
      Khói súng cay nồng lấm áo chiến binh
      Những chuyến đi dài nuốt trọn đời anh
      Không kịp nhớ, kịp thương một lần lấy đẹp!
      Súng gác lưng đèo đêm ba mươi tết
      Sương rơi rơi kín lạnh nẻo rừng già
      Sờ đế giày mòn tính quãng đường xa
      Anh mới thấy đi đã trọn vòng đất nước
      Sao lòng chiều nay buồn lên côi cút?
      Hay anh si tình anh lính dù ơi!
      Có phải một lần qua xứ dừa rồi
      Anh gởi trọn tình theo tà áo đó?
      Ai đứng bên bờ kinh xóm lạ
      Nắng lưng chiều soi mái tóc nghiêng nghiêng
      Anh đến nơi đây bản thảo, thôn hiền
      Xin dừng bước, vì em thơ mộng quá!
      Gối chiếc ba lô nằm nhìn cây lá
      Nghe lũ chim rừng ríu rít gọi nhau
      Anh chợt buồn, chợt nhớ đâu đâu..
    •  TRANG CHÂU
    • (trích từ Thi ca.net)

    về nhà thơ nữ ý nhi [ hoàng thị ý nhi 18-9- 1944 - ] -- blog phan nguyên

    Thursday, 30 July 2015


    Ý Nhi















    Ý Nhi

    Tên thật: Hoàng Thị Ý Nhi
    (1944 - ........) Quảng Nam

    Nhà thơ, Nhà văn


















    Dưới chân chị
    cuộn len
    như quả cầu xanh
    đang lăn
    những vòng chậm rãi



















    Viết văn là công việc của một người. Còn Hội Nhà văn phải thực sự là một hội nghề nghiệp, một nghiệp đoàn của những người viết văn. Hội phải tự lo kinh phí để hoạt động, và Hội phải có trách nhiệm bảo vệ nhà văn cùng thành quả lao động của họ”

    Ý Nhi











    Nhà thơ Ý Nhi tên thật là Hoàng Thị Ý Nhi, sinh tại thị xã Hội An tỉnh Quảng Nam trong một gia đình có truyền thống nho học,
    là con gái lớn của giáo sư Hoàng Châu Ký, một người hoạt động cách mạng đồng thời là một nhà nghiên cứu nghệ thuật Hát Bội.

    Lớn lên tại Hà Nội và tốt nghiệp cử nhân khoa Ngữ Văn, Đại học Tổng hợp Hà Nội năm 1968, Ý Nhi kết hôn với giáo sư Nguyễn Lộc, giảng dạy văn học cổ Việt Nam thế kỷ 18, 19, cũng là người nghiên cứu nghệ thuật Hát Bội và một trong những người sáng lập Trường Đại học Văn Hiến.


    Cùng với Nhà thơ Nguyễn Duy, Thanh Thảo, Ý Nhi thuộc thế hệ nhà thơ thực sự nổi bật sau chiến tranh với những cách tân hiện đại, làm mới thơ Việt về cả nội dung lẫn hình thức. Chị cũng đã viết một số truyện ngắn với tập Có gió chuông sẽ reo, đã từng là một nhà báo và cán bộ biên tập ở Nhà xuất bản Hội nhà văn.


    Hội viên Hội nhà văn Việt Nam, Ý Nhi đã xin ra khỏi Hội từ năm 2002.

    Hiện sống và làm việc tại Thành phố HCM
















































    Tác phẩm đã xuất bản:







    Thơ




    Đến với dòng sông
    (thơ), Nhà xuất bản Tác phẩm mới 1978





    Cây trong phố chờ trăng
    (thơ - in chung với Xuân Quỳnh)
    Nhà xuất bản Hà Nội 1981







    Nỗi nhớ con đường
    (thơ - in chung với Lâm Thị Mỹ Dạ)
     Nhà xuất bản Văn học 1984






    Người đàn bà ngồi đan
    (thơ), Nhà xuất bản Tác phẩm mới 1985
    (Giải thưởng Hội nhà văn Việt Nam 1985)







    Ngày thường
    (thơ), Nhà xuất bản Đà Nẵng 1987





    Mưa tuyết
    (thơ), Nhà xuất bản Phụ nữ 1991





    Gương mặt
    (thơ), Nhà xuất bản Trẻ 1991





    Vườn
    (thơ), Nhà xuất bản Văn học 1998





    Thơ tuyển
    Nhà xuất bản Hội Nhà văn 2000





    Ý Nhi tuyển tập
    Nhà xuất bản Hội Nhà văn 2011













    Tập truyện











    Có gió chuông sẽ reo 



    (Tập truyện ngắn) 

    Nhà xuất bản Trẻ 2014


































    ý nhi  [i.e. hoàng thị ý nhi 18-9- 1944-  ]

































    Trang thơ Ý Nhi













                                      
    Người lính

      
             Trên con đường từ mặt trận đến mặt trận
             người lính đi qua một thành phố lớn

             Cái thành phố khổng lồ
             rối ren
             náo động
             bỗng hiện ra tĩnh lặng trước đời anh
             cây bên đường
             im phắc một màu xanh
             toa xe điện như trôi
             giữa lòng đường phố hẹp
             không có tiếng động cơ
             xe lao đi vun vút
             và bao người bước lặng dưới nhà cao
             họ khóc cười, chia biệt, đón chờ nhau
             anh cảm biết mọi điều qua ánh mắt
             nhưng những lời chuyện trò
             anh không nghe thấy được
             anh không nghe tiếng khóc tiếng cười kia

             Ôi cuộc đời thường nhật đã hiện ra
             đúng như thể bao lần anh mong mỏi
             nhưng đó là giấc mơ
             đó là điều anh chưa thể tới
             chưa bao giờ anh có đủ thời gian

             Trong những lán che
             trong những căn hầm
             anh qua tháng ngày của mình trong đạn lửa
             trong cơn sốt
             trong cái đói dày vò
             trong làn súng kẻ thù đe dọa
             anh giữ nơi tay ngọn cờ xung trận
             anh nghĩ đến cái chết
             như đã bao lần nghĩ về cách sống

             Tiếng còi tàu vang lên
             như tiếng còi báo động
             anh quay nhìn thành phố
             và thoáng qua gương mặt anh lời từ biệt

             Ở cửa ga
             người soát vé vừa giúi vào tay anh mảnh bìa con vừa thét to
             giải thích
             đó là chứng từ thanh toán của chuyến đi
             anh mỉm cười
             hờ hững nhét mẩu vé tàu vào túi ngực.

             2/1984

                                                                        










    Nhà văn Nguyên Hồng


             Năm 1976

             trên chuyến tàu Hà Nội-Hải Phòng
             tôi đã gặp nhà văn
             giữa đám đông hành khách
             ông thét gọi người quen
             tiếng vang suốt cả toa tàu

             Trán đẫm mồ hôi
             tay khư khư ôm chiếc túi cũ sờn
             ông giống như một viên chức bậc trung
             giữa đường công vụ
             một lão nông về quê
             sau chuyến đi xa
             một kẻ lang thang tìm đất mới

             Không chống can và ngậm tẩu
             khủng khỉnh bàn đến các món ăn,
             rượu ngon và từ ngữ
             không chạy nhông trên các diễn đàn
             rao giảng văn chương
             không làm bộ trầm tư, cao ngạo
             nhà văn Nguyên Hồng
             đi trên các chuyến tàu
             trán đẫm mồ hôi
             tay khư khư ôm chiếc túi cũ sờn
             như một viên chức bậc trung giữa đường công vụ
             một lão nông về quê sau chuyến đi xa
             một kẻ lang thang
             tìm đất mới
             với giọt lệ lớn nằm dưới đáy đôi mắt đang nheo cười.


             7/1986


                                                                           
                                                                          







    Nguyễn Du, 1813


    Năm 1813, Nguyễn Du trở lại Thăng Long, chuẩn bị cho chuyến đi sứ sang Trung Quốc, dưới triều Nguyễn. Bấy giờ Nguyễn Du đã ngoài bốn mươi, đã chứng kiến sự thay đổi của 3 triều đại phong kiến, sự đổ vỡ, tàn lụi của chính gia đình ông, một gia đình quan lại lớn, gắn bó với các triều đại ấy.Sự hưng phế, mất còn của các triều đại, cảnh bể dâu của đời người là nỗi buồn lo, day dứt khôn nguôi trong thơ Nguyễn Du lúc này.

    Chúng tôi thử sắp xếp lại các ý tứ, câu chữ trong thơ ông, gắng hình dung ra khuôn mặt tinh thần của nhà thơ-chứng nhân của thời đại mình





    1.



    Không giã biệt

    không gặp gỡ

    ta bước trên lối cũ

    như khách lạ



    Khí lạnh ban đêm dồn hết vào một người

    chiếc khăn thâm nhỏ hẹp xổ tung

    tóc bạc bơ phờ trước gió

    suốt đời chỉ một mối u hoài



    Tháng năm trôi qua như giấc mộng

    mà nào như giấc mộng chàng Lư
    ta lênh đênh góc bể
    chân trời
    ta là người bệnh không có thuốc
    kẻ đói không có cơm
    dùng sách làm gối tựa
    khi đau yếu
    uống rượu
    cho bớt vẻ xanh xao
    một mình khêu ngọn đèn trong đêm đã bắt đầu dài.


    2.

    Không ai trói buộc
    không ai gông cùm
    không ai đánh đập
    không ai chửi mắng
    sao ta sống như trong lồng cũi

    Sao ta không thể rượu say như người ta vẫn uống
    không đi săn như người ta vẫn đi săn
    không thể yên lòng
    ngồi nghe các ca nữ đàn hát trước đèn nến
    không thể vui ngắm cúc đầu thu
    không thể hái bông sen bên hồ 
    mà lòng không vướng bận.

    Ta sinh ra nào có tướng công hầu
    mà lận đận mãi chốn bụi trần
    không sao gỡ được
    ta chờ đợi điều chi
    mong mỏi điều chi.



    3.

    Nào còn đâu những lâu đài đồ sộ nghìn xưa
    những thành quách 
    tưởng muôn đời bền vững
    ta bước giữa những con đường mới
    những đền đài mới
    lòng kinh sợ
    như đứa trẻ đi trong mưa lạc lối.

    Những bạn bè cũ đã cáo qua
    ăn măng trúc măng mai ngồi câu bên sông vắng
    làm thơ thưởng hoa
    làm thơ vịnh nguyệt
    coi cuộc đời như phù vân

    Các bạn gái ngày xưa
    nay tay dắt tay bồng
    vẻ đẹp chóng tàn phai
    không ai còn mặc áo màu thiên thanh
    không ai còn cài hoa lên tóc
    không ai còn hát bài hát cũ

    Đường dài
    trời đã về chiều
    tìm đâu ra bạn mới
    ta chờ đợi điều chi
    mong mỏi điều chi.



    4.

    Chợt nhớ người hát khúc ly tao bên sông
    bờ cỏ đầy hoa lan hoa chi
    nhưng nghìn thưở
    ai thương người tỉnh một mình
    bao nhiêu năm sau ta còn gặp bọn thượng quan Ngận Thượng
    nước mỗi dòng
    thăm thẳm sóng Mịch La
    bao nhiêu năm sau tưởng còn thấy ngọn cờ
    buổi Hàn Tín cầm binh lên phương bắc
    nhưng mấy ai
    lúc hiển vinh
    còn nhớ ơn kẻ cứu giúp mình
    nỗi oan cừu dễ chi tan được
    mấy ai hát như nàng Ngu Cơ
    lúc kề bên cái chết
    ai gảy đàn lúc lâm hình như Thúc Dạ
    ai biết vui như Vinh Khải Kỳ đi mót lúa
    ai uống rượu tựa Lưu linh…

    Hàng nghìn năm
    còn lại mấy tuổi tên
    trên mặt đất đầy việc dữ
    ta chờ đợi điều chi
    mong mỏi điều chi



    5.

    Cả kinh thành đêm nay chỉ một mình ta
    không bạn hữu
    không trăng
    không rượu đắng
    ta còn chờ đợi chi
    còn mong mỏi điều chi
    mắt mở trừng trừng
    luống tưởng bao chuyện trước

    Ta như người gảy đàn sau tháng ngày tan hợp*
    mặt đã võ vàng
    áo quần rách nát
    không lìa khúc đàn xưa.



    12/1983

    *Chỉ cô Cầm, người ca nữ trong bài thơ Long thành cầm giả ca.












    Nhớ Hải Phòng 



    Sau những căn nhà kia
    sau những bến sông kia
    sau những con tàu lô nhô ngoài cảng
    tuổi thơ xa tít tắp

    Thưở ấy
    tôi mặc áo rộng thùng thình
    tóc tết đuôi sam
    thưở ấy
    tôi đi lang thang giữa thành phố của mình
    chưa biết đến niềm vui làm ta rơi nước mắt
    chưa có nụ cười nào
    xa xót nở trên môi

    Lời ca của ngày xưa tôi đã quên rồi
    giữa bao bài hát mới
    bao màu hoa
    đã che khuất một màu hoa dại
    ngọn sóng trắng buổi nào
    vùi lấp giữa ngàn khơi
    tiếng còi tàu vang suốt tuổi thơ tôi
    đã chìm lẫn giữa ồn ào, náo động
    tôi đi giữa cuộc đời
    giữa muôn nghìn mất, còn, chết, sống
    nào nhớ gì ngày tháng đã xa xôi

    Sao hôm nay tôi muốn được là tôi
    với tóc tết đuôi sam
    với áo rộng thùng thình
    đi lang thang qua phố nhà sông nước
    được nhìn thấy tuổi thơ xa tít tắp
    đang mỉm cười
    tha thứ
    chở che.

    9/1982











    Đôi khi 


    Đôi khi
    ta như chiếc gàu thả sâu trong lòng giếng
    cứ va đập
    va đập mãi
    vào bờ đất
    cho đến hồi
    chỉ còn lại
    một vốc nước nhỏ

    Đôi khi
    ta như đứa trẻ bán hủ tiếu rong
    tay cứ gõ hoài hai thanh gỗ mỏng
    rồi mải lắng nghe
    cái âm thanh khô giòn quen thuộc ấy
    ta đã quên chuyến đi
    đã thôi chờ đợi
    tiếng gọi của khách hàng

    Đôi khi
    ta như người leo núi rủi ro
    không phải vì kém cỏi
    không phải vì thiếu lòng can đảm
    nhưng mà núi lở
    nào ai có thể
    bám vào khoảng không

    Đôi khi
    thèm nhớ tuổi mười lăm
    qua phà Bính
    đi xe ngựa về Thủy Nguyên
    hát bài hát buồn
    khi chưa biết nỗi buồn

    Đôi khi
    chợt ứa tràn nước mắt.











    6.Thơ về Marina Xvetaeva 


    Xvetaeva-người yêu 


    Chưa một lần gặp gỡ
    giữa bao nhiêu hỗn tạp của đời
    bà nghe vang lên một cái tên yêu dấu
    và đôi môi run rẩy
    thầm thì nhắc lại

    Chưa một lần gặp gỡ
    hằng đêm
    bà nguyện cầu bình yên
    cho người ấy

    Chưa một lần gặp gỡ
    khóc lặng lẽ dưới hàng cây xuân
    và muốn áp khuôn mặt mình
    vào cỏ

    Chưa một lần gặp gỡ
    bà khước từ mọi mối tình khác
    như một người hoàn toàn hạnh phúc
    như một kẻ hoàn toàn vô vọng

    Chưa một lần gặp gỡ
    bà gắn mối tình của mình
    cùng tình yêu cay đắng với nước Nga

    Bà đi đến cuộc trùng phùng
    trên đôi chân
    rớm máu



    Xvetaeva-người mộng du 



    Có thể đi trên gờ tường
    có thể xuyên qua rào chắn
    có thể bước ra khoảng không
    con đường của bà không ai đến được

    Một mình trong đêm nguyện cầu
    một mình trong đêm đau đớn
    một mình chở che
    một mình ẩn trốn
    thế giới chết lặng rồi
    riêng bà còn thức đêm đêm

    Riêng bà khóc thương trái đất
    trong giấc mơ thiên đường
    riêng bà làm ánh hoàng hôn
    kiệt lực đuổi theo
    một ban mai không bao giờ gặp

    Xvetaeva-người mộng du
    người đánh thức
    người đưa dẫn tôi
    trên con đường độc đạo



    Tưởng niệm 



    Trên chiếc dây chão sờn rách
    bà đã đặt bàn chân của người nhảy múa
    dưới mái vòm nhà thờ thanh tĩnh
    bà nguyện cầu bằng trái tim náo loạn
    giữa Paris vui tươi, rộng lớn
    bà nhớ nước Nga bằng nỗi lòng của kẻ tha hương


    Kiêu hãnh như một bà hoàng
    rụt rè như đứa trẻ
    yêu đến tuyệt vọng
    căm thù đến cùng kiệt
    từ khước mọi cơ may
    gánh chịu bao oan khiên
    cay nghiệt
    bà đi qua cuộc đời trong lốc xoáy


    Đêm nay
    dưới bầu trời bình yên này
    tôi chợt muốn kêu lên
    giá có ai báo cho tôi biết được
    bà nằm trong nôi nào*



    Moscow 5/1988.

    *Ý thơ của Marina Xvetaeva trong bài tưởng niệm A. Block











    7. Quê hương

       Rồi ta về ngày thơ ngây
       trái mận
       trái mơ
       con giống đêm rằm
       đèn trung thu sáng nến
       phượng nở êm đềm trên mái rêu

       Rồi ta về
       nghe gió
       thiếp lặng giữa vòm cây
       như tiếng gọi trong chiều

       Rồi ta về
       trông sóng
       trên mặt nước hồ xanh
       còn chuyến đi bền bỉ tới bờ

       Rồi ta về
       mưa phùn
       lộc biếc

       Rồi ta về
       phố xưa cô vắng
       sông lớn âm thầm
       thắm đỏ

       Rồi ta về
       tìm qua ô cửa
       một chút gì bóng dáng đời ta
       một chút gì như đốm nắng
       trên tường vôi cũ
       một chút gì như tiếng chim khuyên
       nơi vườn hoang

       Rồi ta về
       cuộn trốn giữa yêu thương
       như đứa trẻ
       cuộn mình
       trong chăn ấm chiều đông

       Ôi quê hương quê hương
       mắt trũng sâu chờ đợi
       ta khóc ngập lòng
       trên lối về.













    8 .Kính gửi mẹ

       Con đã đi rất xa rồi
       ngoảnh nhìn lại
       vẫn gặp ánh đèn thành phố

       Sau cánh rừng
       sau cù lao
       biển cả
       một ánh đèn sáng đến nơi con
       và lòng con
       yêu mến, xót thương hơn
       khi con nghĩ đến cuộc đời của mẹ
       khi con nhớ đến căn nhà nhỏ bé
       mẹ một mình
       đang dõi theo con

       Giữa bao nhiêu mưa nắng đời thường
       đã có lúc lòng con hờ hững
       thấy hạnh phúc của riêng mình quá lớn
       ngỡ chỉ mình
       đau đớn, xót xa thôi

       Giữa bao nhiêu năm tháng ngược xuôi
       đã có lúc lòng con đơn bạc
       quên cả những điều
       tưởng không sao quên được
       như người no quên cơn đói của chính mình
      

       Sao đêm nay se thắt lòng con
       khi con gặp ánh đèn thành phố
       nơi mẹ sống
       mẹ vui buồn
       sướng khổ
       chỉ một mình, tóc cứ bạc thêm ra

       Sao đêm nay khi đã đi xa
       lòng con bỗng bồn chồn
       quay trở lại
       bên đời mẹ nhọc nhằn, dầu dãi
       nỗi mất, còn
       thăm thẳm trong tim

       Đời mẹ như bến vắng bên sông
       nơi đón nhận thuyền về tránh gió
       như cây tự quên mình trong quả
       quả chín rồi
       ai dễ nhớ ơn cây
       như trời xanh nhẫn nại sau mây
       con đường nhỏ dẫn về bao tổ ấm

       Con muốn có lời gì đằm thắm
       ru tuổi già của mẹ
       tháng năm nay.

       Đà Nẵng-Hà Nội 11/1978.
























    9 .Chiêm bao gặp Xuân Quỳnh

      Cơn mưa ta ngóng đợi
       còn ở tận cuối trời
       đường dài, ngày nắng xối
       bước chân trần
       Quỳnh ơi

       Nào thấy đâu bến bờ
       sau gió Lào, cát trắng
       thấy đâu mảnh vườn êm
       thấy đâu miền biển lặng

       Ánh mắt nhìn đăm đắm
       lệ trôi qua môi cười
       suốt một đời vội vã
       suốt đời không tới nơi

       Kìa mây mùa thu trôi
       cúc đã vàng thắm lại
       thơ buồn trên mặt giấy
       bóng người về đơn côi.











    10. Biển chiều

       Biển nhẹ nhàng xóa lấp đoạn đường đã qua
       ngoảnh nhìn lại
       chỉ gặp cát mênh mông, lặng lẽ

       Không có con đường nóng như hun trong chiều hạ
       không có nhà cao chất ngất
       không có dòng người đi như lũ cuốn dưới vòm cây
       và những ngọn đèn màu chói mắt

       Cái đốm lửa hy vọng
       chập chờn nơi khúc ngoặt
       những ý nghĩ về rủi, may, còn, mất
       những tính toán chi li
       sự nhầm lẫn khôn cùng
       những phép tắc ngặt nghèo
       cái trớ trêu ngoại lệ
       những giá trị không cân bằng luôn đổi chỗ
       cái đã vỡ tan
       cái mới dựng lên
       tất cả mọi điều xa khuất

       Ta là đứa trẻ muốn kêu to lên
       để nghe thấy lời mình trong biển
       là người đàn bà tìm về kết cục
       ta đang đứng kề bên cái vạch mong manh
       của thủy chung và phản trắc
       của tan vỡ và hy vọng
       của hằn thù và tha thứ

       Trong ánh rực rỡ của biển chiều
       chỉ còn lại nỗi lo âu
       vẫn theo ta như chiếc bóng
       không thể nắm giữ
       cũng không thể lìa bỏ.
















    11. Gửi một người bạn đọc

    1.
       Qua núi đá
       cỏ gai
       qua bùn lầy
       gió cát
       tôi đi trên con đường của mình

       Với hành trang của người lữ hành
       tôi nghèo khó
       đơn sơ
       cực nhọc

       Tôi làm ra bài ca
       tự mình tôi hát
       tự mình khổ đau
       tự mình hạnh phúc
       tôi một mình
       lặng bước tới trùng khơi

       Bỏ lại phía sau
       những ham muốn dày vò
       những của cải hiếm hoi
       tôi cùng kiệt trên đường tới biển

       Chỉ còn lại bài ca
       cùng anh tôi xin tặng
       anh có nghe thấy chăng
       tiếng sóng
       miền biển kia tôi khao khát suốt đời

    2.
       Có thể
       khi câu thơ mùa thu của tôi đến được cùng anh
       ngày đã sang xuân
       khi nỗi buồn của tôi đến được cùng anh
       anh đang có niềm vui
       hạnh phúc dẫu còn
       chẳng thể giống như điều đã viết

       Dưới bóng những cây sồi
       anh sẽ đi qua
       không chút gì ràng buộc
       sóng trên hồ chẳng gợn ưu tư
       hoa bên đường
       đơn giản chỉ là hoa
       cánh buồm nhỏ ngoài sông bình yên quay lại bến
       câu thơ nhỏ chẳng làm anh vướng bận
       anh mải còn chờ đợi những điều chi

       Mong có khi nao
       thơ như mái hiên kia
       anh đến trú giữa cơn mưa tầm tã
       như tiếng nói thân yêu
       giữa miền xa lạ
       như ánh nhìn tin cẩn giữa hồ nghi.

       1985.










    12. Mùa thu chưa tới

             Có những gì chờ đợi phía xa kia
             nơi đầu nguồn sông
             nơi tận cùng biển lớn
             mùa thu ngủ yên giữa tầng lá thắm
             gió trong xanh như nước chảy qua rừng
             hạt cát vàng của bao chuyện thần tiên
             nằm nghe sóng ồn ào qua bãi vắng
             nơi anh và em chúng mình chưa đến
             chỉ bao lần
             ta đã nói cùng nhau

             Đang chờ ta cây lá tháng năm sau
             đâu sông nước, bầu trời, bờ bến mới
             ta sẽ bước chân trần
             trên đá sỏi
             những buồn vui gay gắt dưới mặt trời
             (bài  hát của người kéo thuyền ngược sông
             người đẵn gỗ về xuôi
             lửa nhen nhúm sau mùa mưa bão lớn
             ngụm nước ngọt của những miền cát lấn
             gương mặt người khi cuộc chiến tranh qua)

             Có những gì chờ đợi phía xa kia
             bao mùa thu đã qua
             mãi còn một mùa thu chưa tới.











    13. Tặng một người làm thơ trẻ

             Anh đã bị dẫn trước
             đã bị đá và khoeo chân
             đã bị xô ngã từ phía sau
             từ khi bắt đầu trận đấu
             giữa anh với cuộc đời

             Trong lúc người ta chen nhau trước thi đàn
             anh còn phải làm phụ xe
             còn phải đi bốc vác
             còn phải đứng chợ trời
             mua những thứ đắt ghê người
             và mất đi những gì không thể biết
             để kiếm đủ bữa cơm
             cho bầy em thơ dại

             Mặc kệ cho người ta chen chúc
             mặc kệ cho người ta quay theo vũ điệu tân thời
             mặc kệ giấc mơ danh vọng của bọn háo danh
             mặc kệ giấc mơ vàng của đám nhà giàu
             anh gạn lại giọt nước trong
             từ bùn bẩn
             từ đau thương
             cùng quẫn

             Rồi ngày kia
             có một câu thơ
             lan tỏa như sóng
             quẫy cựa như sóng
             trắng xóa và xanh biếc


             9/1989










    14. Nha Trang

             Nha Trang
             là chuyến bay trong bão
             về miền chờ đợi

             Là hạt mưa ban mai
             rơi âm thầm qua lá bàng rực đỏ

             Nha Trang
             là ly cà phê khuya muộn
             nơi góc đường Hùng Vương

             Là phố hút xanh màu phượng vĩ
             là ánh đèn ngoài khơi lan tỏa trong đêm

             Nha Trang
             là chú chim sẻ đùa vui
             trên tầng cao cổ tháp

             Là biển
             biển xanh ngút ngàn
             xanh khiến lòng se thắt
             ta ngồi lại bên bờ như đứa trẻ
             nghẹn ngào mơ
             một miền xa

             Nha Trang
             là chuyến tàu giã từ lúc 5 giờ
             qua núi đá
             qua dải đồng chật hẹp
             và lời chuyện trò
             lẫn trong tiếng còi, trong vòng quay bánh sắt
             và nụ cười
             đã vương nỗi buồn

             của phút giây chia biệt.











    15. Cát

                       Người ta đứng trang nghiêm trước cát bạt ngàn


             1.Cát (1)

             Như là sự gắn bó của số phận
             tôi lại trở về với cát

             Tưởng đã choáng ngợp đời tôi
             những nhọc nhằn, lo âu, những hân hoan, chờ đợi
             tưởng đã khuất lấp mọi điều sau những phố nhà
             sau những tàn lá biếc
             sau những nếp chùa bình lặng
             nào hay đâu có một miền cát nóng
             như hạt mầm trong sỏi đá
             như đốm lửa dưới tàn tro
             chờ đợi tôi về

             Ôi phút lạ lùng khi cánh lá mọc lên
             khi ngọn lửa bừng bừng chói sáng
             những gì tôi lãng quên
             những gì tôi chưa hề biết đến
             bỗng hiện về một miền cát mênh mông
             với màu trắng dịu dàng quyết liệt
             tôi đã đến
             tôi đang đặt chân mình trên cát
             cát ròng ròng tuôn chảy dưới lòng chân

             Những gì luôn dằn vặt đời tôi
             những gì từng khiến tôi lo sợ
             những niềm vui tôi che giữ mỗi ngày
             những nỗi buồn chẳng cùng ai chia xẻ
             tôi mang theo như hành lý
             tôi đem hết cuộc đời mình đến cát

             Và lòng chợt bình yên, nhẹ nhàng, khoáng đạt
             trước triền cát bỏng khô
             chói lọi
             vô bờ

             2. Không chết

             Đơn độc
             kiêu hãnh
             cây dương vút cao trên đất đai nóng giẫy
             sau hàng ngàn nhà cháy
             sau hàng ngàn căn hầm bị bật tung
             sau hàng ngàn tấn đạn bom
             sau những trận tập kích, bao vây, đổ bộ
             sau những tính toán chi li, những âm mưu cuồng nộ

             Như để xanh thay cho từng ngọn cỏ
             xanh thay cho rừng dương
             xanh thay cho những khu vườn
             cây dương mỗi ngày thêm thắm biếc

             Mỗi đêm cây dương là cái đích
             của những người đồng chí trở về
             trong tiếng gió thì thầm qua những tán cây kia
             anh nghe thấy lời đất đai yêu dấu
             ôi lời nói chỉ mình anh hiểu thấu
             chỉ mình anh xao xuyến giữa trời khuya
             chỉ mình anh cảm nhận sự chở che
             của chiếc lá trên vai anh rơi khẽ

             Trong phút lặng yên
             anh chợt nhớ
             khuôn mặt anh trên những tờ yết thị
             chỗ này chúng treo giá đầu anh với giá mười ngàn
             chỗ khác
             chúng đặt điều vu khống
             anh cảm thấy rất gần anh
             những mắt nhìn mong ngóng
             và bao nỗi lo âu, ngờ vực
             anh đặt tay lên cành cây khô ráp
             tưởng như mình vừa gặp một bàn tay

             Cuộc đời anh cũng như gốc dương này
             anh gánh chịu trên vai cái chết
             và anh phải chứng minh
             cho những gì
             bất diệt

             3.Cát (2)

             Những người còn sống khi đặt chân trên cát
             tưởng như mình chạm tới thịt xương
             cát ròng ròng tuôn chảy dưới lòng chân
             cát như máu hai mươi năm đã đổ

             Trong cát ấy có mẹ cha của bao nhiêu trẻ nhỏ
             có chồng con của bao người góa bụa
             những bạn bè, đồng chí đã hy sinh
             người ta đứng trang nghiêm trước cát bạt ngàn

             Có thể rất nhiều người trong số họ
             không tuổi tên trong sử sách
             có thể họ đã chết bình thường, không chiến công hiển hách
             có thể mai sau người ta dần quên
             nhưng họ đã thành
             hạt cát dưới bàn chân
             thành miền đất chói ngời bên biển sóng

             Tôi tìm đến những đền đài tưởng niệm
             nào hay đâu
             chỉ là cát đấy thôi
             hạt cát nào trong đáy mắt bỏng sôi
             đang lặng lẽ lăn đi trên gò má

             4. Bài ca

             Những người hát đã chết khi họ còn rất trẻ
             nhưng họ đã truyền lại bài ca
             như người ta truyền lửa
             qua đêm đông giá buốt
             như người ta chuyền vũ khí cho chiến hữu
             chuyền gia tài cho cháu con

             Trên nẻo đường hiểm nghèo của cuộc chiến tranh
             phút ghê gớm đối mặt cùng cái chết
             những tan vỡ không thể hàn gắn được
             những bến bờ xa ngái, những chờ trông
             ánh mắt nhìn như đốm lửa trong đêm
             lời trăn trối trên môi người đồng chí
             tiếng sóng vỗ ngoài khơi thầm thĩ
             ngọn dương nào cao vút giữa xa xanh
             những xóm làng vùi lấp dưới tro than
             những ý nghĩ không cùng về hạnh phúc
             đó là lời của bài ca dịu dàng, quyết liệt

             Những người đàn bà
             gánh trên vai hàng chục cái tang
             những trẻ sơ sinh chỉ một mình sống sót
             những người yêu cách xa biền biệt
             những cụ già trơ trọi chẳng cháu con
             là người giữ bài ca
             qua suốt tháng năm
             qua tất cả mọi buồn vui, bão sóng

             Dù chỉ một lần bước trên cát nóng
             chỉ một lần hiểu thấu khúc ca kia
             suốt đời tôi chẳng thể bao giờ
             đặt bút viết những điều dối trá.

             Bình Dương /Quảng Nam/ Đà Nẵng,  6/1983.











    16. Quán cũ

             Những người khách
             bước tới góc của mình
             bàn của mình
             những góc
             những bàn
             được bao phủ bởi thứ ánh sáng mơ hồ
             không phải ánh nắng
             không phải ánh trăng
             không phải ánh đèn

             Họ
             những khách ấy
             biết nhau từ ba mươi năm trước
             từ hai mươi năm trước
             từ mười hay năm ,ba năm trước
             họ gặp nhau hàng ngày
             không bắt tay
             không chào hỏi

             Họ quen với căn phòng vuông vức
             với màu vôi vàng nhạt
             với những dây vạn niên thanh
             với bức ảnh một người đàn bà đẹp
             một đôi bóng lừng danh
             một nghệ sĩ vĩ cầm
             (người đàn bà đẹp qua tháng năm ánh mắt đã phôi pha
             những danh thủ bị đóng khung
             vẻ như chẳng còn mơ quả cầu vàng
             nghệ sĩ vĩ cầm đã lơi tay trên nấc phím)

             Họ quen cô chủ quán
             màu áo sẫm
             nụ cười e dè
             bước đi im khẽ
             cô là tuổi hai mươi của người bà
             cô là tuổi hai mươi của người mẹ
             tuổi hai mươi của những người từng biết người bà
             từng biết người mẹ

             Những khách mới
             bước vào quán
             ngỡ như lạc vào một phòng khách gia đình
             nhiều người ra đi mãi
             đôi người trở lại
             họ tưởng mình nghe thấy một tiếng gọi

             Dần dà
             họ tìm cho mình một góc nào
             một bàn nào
             một góc
             một bàn
             được bao phủ bởi thứ ánh sáng mơ hồ
             thứ ánh sáng vốn có của căn phòng








    17. Chuyện kể


             Tặng Tuấn và Nga.

             Đã nhiều lần
             thường là vào các buổi sáng
             em tìm đến nơi anh

             Nhiều lần
             trong các buổi sáng ấy
             em đã toan đưa tay gõ lên cánh cửa
             đã toan cất lời

             Nhiều lần
             trong các buổi sáng ấy
             em nhìn phiến lá quỳ nơi bờ dậu
             những phiến lá hong phơi màu xanh dưới nắng
             ôi còn đến bao giờ màu xanh
             còn đến bao giờ
             tình đằm thắm

             Nhiều lần em tưởng gặp ánh mắt anh
             buồn rầu
             giễu cợt
             lướt qua những mảng tường
             những ghế bàn
             những góc tối
             rồi dừng lại
             sững ngây
             nơi khuôn cửa

             Nhiều lần
             em tưởng mình nghe thấy
             tiếng tay anh chạm vào cây guitar cũ
             như tiếng vọng một lời kêu gọi

             Rồi một lần
             em thấy cơn mưa rắc hạt xuống khoảng sân
             nếu hạt nảy mầm
             sẽ có lá trong suốt
             nếu mầm thành cây
             sẽ có nhánh cành trong suốt
             nếu cây đơm hoa
             sẽ có cánh mềm trong suốt
             nếu hoa tụ quả
             ta sẽ có những hạt trong ngần nước mắt

             Rồi một lần
             em thầm nói
             anh hãy tự mình mở tung cánh cửa
             anh hãy vẽ trên bức tường kia
             thật nhiều ô cửa mở.












    18. Vườn

             Không có giọng nói của anh
             ánh nhìn của anh
             tiếng cười của anh
             để những đốm nắng cuối cùng của mùa hạ
             những chiếc lá đầu tiên của ngày thu
             có thể cháy lên thành ngọn

             Để khuôn mặt người đàn bà vừa ngang qua
             có thể huy hoàng
             dưới vành khăn nâu

             Để chiếc nhẫn ai đánh rơi
             được nhặt lại
             và dịu dàng chói sáng

             Để con tàu trẻ thơ chạy quanh các luống hoa
             thành chuyến tốc hành
             đưa người đến miền cây lá khác

             Để cỏ
             có thể xanh
             tựa hồ nước mắt
             để dấu chân người
             im giữ niềm bí mật

             Để em
             có thể nge nơi vòm dẻ nhuốm vàng kia
             lời nguyện cho nỗi yên hàn.










    19. Thành phố tràn đầy hoa cúc

             Những đại lộ
             những vỉa hè
             những góc phố Sài Gòn
             tràn đầy hoa cúc
             xui lòng nhớ gió may

             Có phải thuyền đã về dưới triền đê cỏ xanh
             sông Hồng thắm tươi mềm mại

             Có phải chuông chùa đã dần tan
             sương sớm mặt hồ

             Có phải phố đã dài xa vắng lặng
             đèn khuya êm đềm trong cây

             Có phải lá đã vàng
             mái cũ đã thêm nâu

             Có phải người
             áo trắng mong manh
             đã lặng lẽ
             qua vòm cây lá đỏ

             Có phải người
             thốt lời hẹn ước
             dưới vầng mây
             rồi người đi biền biệt
             rồi mây xa cuối trời
             riêng ta còn níu giữ
             ngọn gió may xao xác
             giữa lòng tay.











    20. Nguyện ước

             Ra đi
             như con thuyền rời bến
             khi ngày vừa rạng
             sóng chạm vào doi cát lời từ biệt

             Như chiếc lá còn xanh
             rời bỏ nhánh cành
             dấu vết mơ hồ trên cội rễ

             Như bông lan tím sẫm
             nhạt dần
             rồi một ngày khép lại
             tựa chiếc kén cũ xưa

             Ra đi
             như chiếc bình sứ lộng lẫy
             trong tủ kính sáng đèn
             âm thầm vỡ rạn

             Như bài thơ hay trên trang báo bị xé
             buồn tủi
             hân hoan
             bay
             tựa cánh bướm cuối ngày hè

             Như chiếc nhẫn của lời hẹn ước
             tuột khỏi vòng tay
             lẩn mình cùng sỏi đá

             Ra đi
             như người đàn bà
             đi khỏi mối tình của mình.











    21. Ký ức

         
             Cho đến buổi chiều đầy hoa cúc và gió may
             khi chờ anh
             giữa phố phường Hà Nội
             em mới hiểu rằng em đã chờ anh
             tự thưở nào

             Thưở mặc áo rộng thùng thình
             tết tóc đuôi sam
             qua phà Bính
             đi xe ngựa về Thủy nguyên
             hát bài hát buồn
             khi chưa biết nỗi buồn
             lòng thầm ước được ra đi
             ra đi mãi
             về phía dãy núi màu lam sẫm

             Thưở yêu lần đầu
             người vừa ra trận
             thắp ngọn đèn trong đêm chiến tranh
             như thắp một nén hương

             Thưở qua cửa ô chiều đông cây vừa trút lá
             sương phủ kín mặt hồ
             nắng hoe lòng phố
             nghe hồn rêu phong

             Thưở em mở trang sách như mở từng cánh cửa
             về miền tuyết
             về miền hoa bách hợp
             miền thảo nguyên, miền mịt mù hoang mạc
             miền gặp gỡ lớn lao
             chia cách lớn lao

             Thưở em đi hết con đường, về đến biển
             gấp một con thuyền
             có cánh buồm đỏ thắm
             rồi thả trôi
             vào chốn không cùng

             Thưở em một mình
             trên chuyến tàu đêm
             qua những nhà ga hoang lạnh
             không ai tiễn đưa
             không ai chờ đón
             lòng vỡ òa
             gặp ngôi sao sáng xanh ngoài ô cửa

             Thưở em khóc cho một mối tình tan vỡ
             rồi lại khóc
             khi hiểu rằng
             mọi mối tình rồi sẽ đến ngày khô tạnh
             khóc cho đến khi
             nước mắt chan hòa trong mạch đập

             Ôi tự thưở nào
             tự thưở nào

             em đã mơ thấy buổi chiều nay









    22. Đắc đạo

             Dương Bích Liên uống rượu
             lặng im
             và vẽ

             Đã vượt qua
             mối vướng bận đời thường
             đã vượt qua
             mối vướng bận vinh quang
             đã vượt qua
             nỗi lo sợ âm thầm
             khi phải đứng riêng về một phía

             Dương Bích Liên uống rượu
             lặng im
             và vẽ

             Những đối cực
             đã tuyệt vời hài hòa trên mặt vải
             những tiếng kêu bi thương, cuồng nộ
             đã tan
             trong lặng thinh kỳ bí
             và rượu
             đã thay cho mọi loài ngũ cốc*

             Rồi ra đi
             như một vì sao
             chợt tắt giữa bao la

             3/1990.

    *Những năm cuối đời, dường như họa sĩ chỉ uống rượu. Ông nói với bạn bè: rượu là phần tinh túy nhất của ngũ cốc.











    23. Chuyện ở vườn

    1.
       Một con chim họa mi vừa chết
       mất đi cùng tiếng hót của nó
       một ít niềm vui một ít nỗi buồn

       Tôi đem xác chim chôn dưới gốc Tường vi đang độ hoa
       cùng với những đóa hoa rực rỡ
       có một ít sướng vui một ít muộn phiền

       Cây Tường vi đứng cạnh cổng sắt nâu
       ngày ngày cánh cổng mở ra
       trước những mặt người thân quen những mặt người xa lạ

       Sau cánh cổng kà con đường nhỏ
       cắt ngang con đường nhỏ là con đường lớn
       cuối con đường lớn là phố đông

    2.
       Mai nở trái mùa
       vàng cô độc

       Bụi quỳ cứ lớn lên
       lớn lên mãi
       tựa như lòng còn nhớ đồi cao nguyên

       Gấu và Sao
       Nai và Đen
       bốn con chó vẩn vơ
       sủa mãi cánh diều mắc giữa khóm tre

       Rùa núi trầm tư
       khởi sự cuộc viễn du dưới một gốc xoài
       chuyến đi mải mê không ngoảnh lại
       vòng quanh bốn bức tường rào
       chuyến đi vô tư không tính đếm
       lần thứ một nghìn cũng như lần thứ nhất

       Rồi một ngày
       rùa đi qua cánh cổng sắt nâu
       ô!
       lại có một trời đất khác.

       1998.

















    24. Quà tặng

       Có một lần
       anh mang cho cô phong giấy nhỏ
       cô trút ra lòng tay
       những chiếc cúc màu xanh, màu tím, màu vàng

       Anh đã đem cho tâm hồn anh
       anh đã đem cho thân thể anh
       nhưng mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây
       anh còn muốn cho cô những gì anh có thể có trong đời

       Năm tháng qua đi
       cô vẫn còn giữ lại
       chiếc cúc màu
       không đính vào áo mặc thường ngày
       một cây nến
       không thể thắp dưới ánh điện
       một chiếc lưới bọc tóc
       quá mỏng manh với mái tóc của cô
       một chiếc bình
       không có vị nồng của rượu

       1984











    25.Một buổi chiều ở Praha

         Như người ta thường đi trong các giấc mơ
         tôi bước một mình trên vỉa hè đá lát
         giữa cảnh sắc lạ lùng, hư thực
         như chưa qua
         như đã gặp lâu rồi
         sông V’tava lặng lẽ êm trôi
         gợi nhớ điều gì xa lắc
             những con đường không có nơi bắt đầu
             không có nơi kết thúc
             những đền đài trầm mặc uy nghiêm
             cánh chim câu như một thoáng giật mình
             trong giấc mơ dài bao phố nhà nối tiếp
             có điều gì tôi chưa hiểu được
             dắt tôi đi trong chiều nay

             Không phải niềm vui
             không phải nỗi buồn
             không phải hạnh phúc
             không phải đau khổ
             có thể là tất cả
             có thể
             là một điều hoàn toàn khác biệt
             Praha trong hoàng hôn đem lại cho tôi
             và tôi nhận biết Praha bằng điều đó

             Tôi tưởng như nếu mình đưa tay gõ lên cánh cửa
             cánh cửa sẽ mở ra
             và Nhiêmxova với mái tóc dài
             hát cho tôi nghe bài ca xưa cũ
             rồi trong một ngôi nhà khác
             Nezval sẽ nói đôi lời giản dị
             bởi có lẽ nào Praha trong mưa lại thiếu vắng Nezval

             Lòng bồn chồn giữa Praha bình yên
             tôi như người đánh mất
             lại như người vừa tìm thấy được
             như người đã trải qua
             như người đang đón gặp
             như người sắp đi xa
             như người mới trở về
             ôi Praha
             Praha.

             10/1981.












    26. Người đàn bà ngồi đan

             Giữa chiều lạnh
             một người đàn bà ngồi đan bên cửa sổ
             vẻ vừa nhẫn nại vừa vội vã
             nhẫn nại
             như thể đó là việc phải làm suốt đời
             vội vã
             như thể đó là lần sau chót.

             Không thở dài
             không mỉm cười
             chị đang giữ kín đau thương
             hay là hạnh phúc
             lòng chị đang tràn đầy niềm tin
             hay là ngờ vực.

             Không một lần chị ngẩng nhìn lên
             chị đang qua phút giây trước lần gặp mặt
             hay sau buổi chia ly
             trong mũi đan ki a
             ẩn giấu niềm hân hoan
             hay nỗi âu lo
             trong đôi mắt kia
             là chán chường
             hay hy vọng

             Giữa chiều lạnh
             một người đàn bà ngồi đan bên cửa sổ
             dưới chân chị
             cuộn len
             như quả cầu xanh
             đang lăn những vòng chậm rãi.  
                                

    (...) 

    (trích từ blog phan nguyên)