Thứ Hai, ngày 22 tháng 8 năm 2016

trần thị trường thán phục thế dũng: 'ngườicầm bút tử tế' -- báo tiền phong/ TPO (hà nội)

tựa chính, ' Thế Dũng lên đồng lục bát thơ
www.tienphong.vn/
                                                   thế dũng [1954 -   ]  (ảnh in kèm theo bài)

                                                        - sinh 1954 tại Hải dương/ Bắc bộ
                                                       -  từ 1971 đến 1986; lính lái xe trong Quân đội nhân dân (VNDCCH)
                                                       -  bắt đầu viết văn từ 1974
                                                        -  tốt nghiệp đại học Sư phạm Hànội (Ngữ văn, khóa 1976-1980)
-                                                      -  sinh sống, làm việc tại Berlin (Đức quốc) từ tháng 04/ 1989

                                                                           đã in:  
                                                                  -  Hoa hồng đến muộn (thơ, Hải dương 1990) 
                                                                  - Người phiêu bạt (thơ, Hànội 1992)
                                                                  - Từ tâm (thơ, Berlin 1997)
                                                                  - Chuyện tình dở dang (tiểu thuyết kịch bản, nxb An Tiêm, USA 2000)
                                                                  - Mùa xuân dang dở  (thơ, bản tiếng Đức--nxb Vipen+ TriIce
                                                                                                    Editionen/ Berlin 2003 ) v.v ...
                                                                      
                                                                                           (www. gio-o.com )

                                                                            
                                           trn th trưng thán phc
                                     thế dũng: 'ngưi cm bút t tế'
                                                                  trần thị trường
                                                   

Tôi đọc tiểu thuyết Một nửa lá số/ Thế Dũng xong; tôi nghĩ: 'tiểu thuyết là một thể loại qua thử thách người cầm bút'. Và. đọc Bên dòng sông tự tình (tùy bút+ đối thoại văn chương) thì thật lạ; có những bài viết rất hay; song, có những bài chưa nhiều dụng công.

 Có lẽ, bởi: 'đây chỉ là một tập hợp khá ngẫu nhiên các bài viết khoảng 20 năm trở lại đây'. 

Song, với cuốn sách này [Lục bát lên đồng] ; tôi bỗng thấy nể Thế Dũng; bởi, trông có vẻ hiền lành, nhu mì; thế mà lại không ngại va chạm, không ngại đối thoại; viết là viết thế thôi. Khách quan, tôn trọng sự thật; dầu điều đó là phũ phàng, là chướng tai một vài ai đó. Qua bạn bè, tôi biết Thế Dũng từng có mặt ở chiến trường, từng tốt nghiệp ĐH Sư phạm/ Ngữ văn ở VN [Hànội] ; rồi, từng thiên di tới Đứ [quốc] cho đến ngày nay. 

Viết văn, làm báo, dịch thuật; [còn] là cộng tác viên đài phát thanh Tự do Berlin. Không biết ngần việc ấy có đem lại cho Thế Dũng một đời sống vật chất đáng kể, như những người Đức không? -- [song], những cuốn sách của anh thì góp phần làm sinh động cuộc sống [vốn] nhiều tẻ nhạt này -- và, làm nên một người cầm bút tử tế

Tôi cũng đã đọc thơ Thế Dũng: 'không ấn tượng nhiều lắm; song, lần này cầm trên tay cuốn Lục bát lên đồng, tôi thực sự ngạc nhiên + thán phục Thế Dũng' người đâu sâu sắc'? 

Trong thể thức thơ việt, Thế Dũng đặt vào một trường ca lục bát, [gồm] 190 chân dung văn học Việtnam.; mỗi người một vẻ, mỗi người qua mắt Thế Dũng hiện ra trong dăm, mười câu lục bát -- cộng lại, có thể thành chân dung văn học việt một thời kỳ.

Như một họa sĩ tài hoa, Thế Dũng 'lên đồng vẽ người'; khi thì một nét ký họa bút sắt, khi thì hằn một bảng màu; nhưng ai ra người nấy.

 Có người hiện ra sơ sài, nhưng là cái sơ sài nguyên mẫu. Có người hiện ra xù xì, gai góc; cũng là xù xì gai góc như nguyên mẫu-- và, có người được miêu tả với vẻ bạo liệt.

Bạo liệt không phải do Thế Dũng cố tình; mà, Thế Dũng cho rằng: 'phải vẽ những 'nhát' như thế mới tương xứng với cá tính người đó' v.v. ...

 Không cay nghiệt, không dễ dãi, không châm biếm, hài hước; cũng không đao búa sỗ sàng, Thế Dũng rất nhân bản vẽ người, với nét nhân ái, hóm hỉnh; để ai đó, có thể nhìn vào chính mình, sau giật thót, sẽ phá lên cười một cách sảng khoái.

Viết (vẽ) được như thế, khái quát hóa tác phẩm + nguồn mạch sáng tạo, cũng như cá tính của từng chân dung thật chẳng dễ dàng . Tác giả  cuốn trường ca lục bát (chân dung) này, phải là người yêu từng trang sách, yêu mọi con người; đắm đuối với nền văn hóa sinh ra những con người + những tác phẩm đó.

Tác giả không cố ý định vị cá nhân nào trên chiếc chiếu làng [văn];  anh chỉ mong đem lại cho bạn đọc một chút vui vẻ.  Chuyện về làng văn ấy mà'; đã biết bao người từng mong muốn làm cái việc tóm gọn ai đó, trong lời kể của mình. Nhưng kể sao cho sinh động, cho dễ nhớ, cho đúng là người đó; là chuyện tới nay mới có 1 người  [Xuân Sách/ tác giả Chân dung nhà văn], [nay] Thế Dũng liều lĩnh làm người thứ 2. 

 Nhưng có thể : tử vi Thế Dũng đã quy định : 'anh phải viết cái trường ca ấy, làm cái việc ấy, không làm thì Trời phạt. Chăng?' 

190 chân dung văn học, không ghi rõ tên ai; chỉ đánh số ở đầu các đoản khúc; trong 1 cuốn sách 200 trang; đọc lên, ai cũng nhận ra đó là nhân vật nào. 

 Chỉ tiếc cuốn sách dừng lại ở ngần ấy chân dung; trong khi không còn không ít chân dung văn học thú vị nữa; chưa được Thế Dũng nhắc tới -- vì, chưa biết [tới] chăng; hoặc, ngòi bút của anh chưa [thể] tả nổi.  [Chăng]?

Lời cuối sách, tác giả viết,

" 'Lục bát lên đồng' vốn ngẫu hứng bất chợt, vụ hiện. Việc định danh, gọi tên từng đoản khúc, xin được phó thác cho bạn đọc. Các chữ viết tắt ở phần 'mục lục'; nếu có thể, coi như'một góc mở' tham chiếu." 

  trần thị trường

 http://ww.tienphong.vn/van-nghe-dung-len-dong-luc-bat-tho-519461.tpo

                                                         lục bát lên đống/ thế dũng
                                                                 (nxb lao động/ hà nội -- bìa sách, kèm theo bài)



                           

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 8 năm 2016

một lần đón phạm duy cách đây 15 năm ... nguyễn thị ngọc hải ghi (phanduy.com/

một lần đón phạm duy cách đây 15 năm...
http://phamduy.com/ 




                                               hàng sau : x... + nhạc sĩ nguyễn văn tý (giữa) + x...
                                                                 hàng trước: x... nhạc sĩ phạm duy ( giữa) + x...
                                                                                        (ảnh kèm bài)


                                   mt lđón phm duy cácđây 15 năm ..
                                                                  nguyễn thị ngọc hải ghi 


Lúc đó, chưa ai biết ông [Phạm Duy] có được công khai với 'Ngày về' trình diễn ở 2 thành phố lớn nhất: Hànội + tp. HCM -- như sau này đã diễn ra; với sự hưởng ứng+ sự phò tá mạnh dạn của tổng biên tập báo Thanh niên Nguyễn công Khế + Cty Phương Nam. (có cả thủ tướng Võ văn Kiệt tới dự).

Việc đón ông hôm đó  ở Sài gòn, là theo gợi ý của giáo sư Hoàng ngọc Hiến ở Hànội; tổ chức như buổi họp mặt bạn bè tại một biệt thự ở Thủ đức.  Đó là nhà của ông bà Trần văn Kim. ( họ hàng của bác sĩ Bùi Lâm, một người bạn). Và , chỉ mời một số ít; khoảng gần 2 chục người, cuộc trò chuyện thân tình mang ý nghĩa gia đình.

Phạm Duy lúc ấy mới  mổ tim xong; nhưng khá khoẻ mạnh-- với mái tóc quăn óng ánh bạc, áo sơ mi màu, quần jean xanh; ra bắt tay từng người. Đây là lần đầu tiên, trôi được gặp nhạc sĩ; còn các bạn bè ông; thì, gặp lại sau, không biết bao năm cách xa. ...

Mọi người gỏi thăm sức khoẻ sau mổ, Phạm Duy cảm ơn, tâm sự vui vẻ:

" Tôi bói khá hay; năm 1988, khi có phong trào Glanost ở Liên xô; tôi nghĩ: nhiều vấn đề đã được giải quyết rồi -- tôi làm bài hát cho tương lai 'Người tình già trên đầu non' ; hoá sinh thành người trẻ. Đến năm nay; tim tôi mổ, đã trở thành người ở tuổi 40.   7 ống huyết quản thay hết. Tôi về lần này là một thử thách con tim.  Cũng khá mệt; không ngày nào [] anh em không rủ đi."

Nhạc sĩ Nguyễn văn Tý [ nói với Phạm Duy], " Anh cứ coi sự mệt ấy như 'nhạc nhẹ' thôi nhỉ".

Phạm Duy cười,

 " Vâng. Tôi tìm về tận nơi gốc tích nhà mình (quê ông : làng Phượng dực, huyện Yên xuyên, tỉnh Hà tây). Các gia đình, họ làm gia phả.  Có một người làm 'thế phả'; từ đời thứ nhất, cách đây 200 năm; đến đời tôi, thứ 15. Hoá ra tôi còn là trưởng tộc.  Về làng, vẫn còn bia từ thời Cảnh Hưng; tôi chụp hình hết. 50 năm về lại gốc làng mình. Họ Phạm lớn lắm; tìm mộ thì hơi khó, nhưng tìm được tông tích là quan trọng [hơn] -- ông tư lự, tiếp lới -- tôi nghĩ tất cả người Việtnam đều muốn về nước. Tôi la con cá hồng ngược sông về suối.  Vật lộn lắm ..."

Bác sĩ Ngô văn Quỹ [hỏi], "Thấy thế nào?" 

Phạm Duy,

 " Với cá nhân tôi, một người xa nước; tất nhiên có nhiều xúc cảm với con người + cảnh quê.  Nhiều lời đồn đại về Việtnam, sai lắm. Tôi nhìn người dân quê; tơi không nhìn người Hànội.  Con đường xi-măng; trẻ con không mặc áo rách.  Không còn nhà tranh.  Tôi từng làm nhiều bài về thợ cấy. Giờ; ở bờ ruộng có Honda. Nhà có ti-vi, vidéo ..."

Nhạc sĩ Tô Vũ  nói, " Bà mẹ Gio Linh [Phạm Duy] , nghe hát 'gai' cả người."

Phạm Duy kể chuyện ở Hà nội; người lãnh đạo đầu tiên ông gặp là nhà thơ Tố Hữu. Ông bảo, ' với Tố Hữu, ông mang 2 cái ơn'. --' Một là, khi miền Bắc giải phóng; tôi vì hoàn cảnh gia đình, phải đi Nam; anh làm bài thơ 'tếu' [về] tôi. Trong bài thơ, có ý là: 'nếu ai đó hỏi: người nhạc sĩ năm xưa đâu, tác giả không trả lời được.Ơn thứ 2; khi đất nước thống nhất anh Tố Hữu có lênh đừng 'động đến' vài người; trong đó có Phạm Duy. '  Chúng tôi gặp lại, trò chuyện rất giản dị. Xưa nay, tôi vẫn nhận mình là người hát rong; không nhận là nhạc sĩ. Tôi không bao giờ quan trọng hoá; mà, bình thường hoá cuộc đời."

[Phạm Duy] bảo về quê thích lắm, thích nhất là, ' Người dân quê vẫn còn mộc mạc như xưa, thế là đủ'.

Một người nào đó, nói to, " Anh còn phải về Thiệu hoá, rừng thông; nơi kháng chiến xưa."

Nguyễn văn Tý, " Đúng đấy. Cả nước có 2 nơi tập trung trí thức trong kháng chiến xưa; là Thanh hoá + Việt bắc." (câu chuyện chuyển sang âm nhạc)  Ông Phạm Duy kỳ này mới về; chắc chưa mang về nhiều các tác phẩm của anh ...? "

Phạm Duy, " .... các anh em yêu Phạm Duy; có người chỉ biết ' Về miền Trung' thôi ... Hôm nay có đem đĩa [để] biểu diễn cho quý vị nghe."

Nhạc sĩ Nguyễn văn Tý, " Anh có nói về âm nhạc đa âm, nhiều hình thức phát triển ..."

Phạm Duy, " Sang Mỹ mới  mới làm được. Phụ thuộc phương tiện. Tôi có phúc là:  con nó làm cho mình. Duy Cường là nhạc sĩ hoà âm ... ở Mỹ. Về lấy mẫu 72 nhạc khí Việt nam. Tiền đâu để thuê người. Chúng tôi dùng nhạc vi tính; các anh nghe nhạc Việt nam vào computer; các anh phải rợn da gà.  Năm 1990, tôi mới bước sang địa hạt của hình thức đa điệu. Tôi học ở Pháp những năm 1954- 55, kính phục Mozart + nhạc cổ điển; nhưng lúc đó không thể áp dụng gì nhiều cho Việtnam.  Tôi ít khoe sự hiểu biết của mình; nhưng, có lúc tôi thuộc cả opéra, thuộc 'đã đời' các nhạc sĩ. "

Ai đó hỏi chen [vào], " Anh dùng concerto?"

" ...  tôi không dùng riêng một hình thức nào. Thí dụ: tôi chọn 99 bài thơ Hàn Mặc Tử; nếu bỏ phần hoà âm, không còn giá trị gì cả.  Ba phần. Một: thời kỳ chữa bệnh: ... Đà lạt trăng mờ, Sao anh không về thôn Vỹ'... Phần 2: mắc bệnh hủi; 3 bài diễn tả. Tôi dùng sáo Mèo [H. Mông] đã được ghi vào máy, diễn tả đau đớn.  Phần 3: Hé ra tươi vui, có lòng tin đạo. Nếu có lòng tin, cứu rỗi ... cái mà tôi đang làm là ' minh hoạ truyện Kiều'.  "- [lời Phạm Duy].

Ai đó bật lên, " Sao lại'minh hoa'?"

"  ... vì, truyện Kiều hay qua rồi, " cỏ non xanh rợn chân trời" chẳng hạn. Tôi 'vẽ' cho các vị nghe; phải thấy c hân trời cỏ non đó. Minh hoạ theo nghĩa tốt. Tôi chia 4 phần: Phần đầu: gặp Đạm Tiên, gặp số phận của mình. Hai: gặp Kim Trọng: tình yêu 1 đêm không ân ái. Ba: toàn những bất hạnh, Tú Bà, Sở Khanh. Bốn: gặp Từ Hải: gieo mình, không dùng Giác Duyên cứu -- Đạo cũng không cứu nổi. 3 ngàn bản bán hết. "--  Phạm Duy kể tiếp, "... sau bài 'Người tình già trên đầu non' ; tôi viết tiếp' Hẹn em năm 2000' -- sẽ có 2 bên cửa hé cho anh trở về.  'Em' đây là Việt nam'.  Tôi mặc khải, 'Thinh không (bài 1); 'Võng' (bài 2) -- rồi, tiếp 'Thiền ca số 2' , thiền ca là tự tin mình, anh sẽ tìm thấy anh, tự về với mình... " [vẫn lời Pham Duy.] 

(bắt đầu sang phần' biểu diễn ca nhạc) Tô Vũ pha trò, " Chúng tôi là 'nhạc cụ' cả rồi. Xin tha cho tuổi già, đừng bắt hát. " --(nhao nhao)" xin mời Phạm Duy thôi." 

(thật không ai có thể ngờ: có một ngày ở căn nhà này, vang lên tiếng chát của chính Phạm Duy )  (...)

Nhớ đến bạn bè, ông  nhắc Văn Cao,

" Anh em chúng tôi có 'hôn' nhau... bằng thư.  Khi tôi về nước, có gọi điện chia buồn với gia đình. Rồi, mấy người con [của] tướng Nguyễn Sơn * đến thăm. [Cònông Trần Độ có gọi điện ."  (...) 

---
 * khi là tư lệnh Quân khu 4 (thời kháng chiến), tướng Nguyễn Sơn làm chủ hôn đám cưới Phạm Duy+ Thái Hằng.
 - (...) - tạm lược ít dòng, có thể ít; hoặc, nhiều. 
            ( chú thích của Bt)


                                                                        ***

Sau cuộc gặp ấy; biết hôm sau, ông bay-- tôi tìm đến; gửi khách sạn, nhờ chuyển tặng ông cuốn sách viết về cuộc tìm mộ các liệt sĩ

 Tôi đề,

" Kính tặng nhạc sỹ Phạm Duy/ để biết thêm một đoạn đời khác của các 'chàng thợ cày, thợ cấy' của ông." []

     nguyễn thị ngọc hải


       http://phanduy.com/en/viet-ve-pham-duy/fan-viet/5857-mot-lan-don-pham-duy-cach-day-15-nam

                                                     phạm duy
                                                                 [ i.e. pham duy can  oct.5, 1921- jan.27, 2013]
                                                                  was Vietnam's most prolifiic song writer... written
                                                                  musical career.     (photo: internet)
                                                      



Thứ Ba, ngày 16 tháng 8 năm 2016

một số bài thơ trong KHÔNG TÊN/ UYÊN THAO / đinh bạch dân giới thiệu

một số bài thơ trong
KHÔNG TÊN/ UYÊN THAO



                                                      bản thảo tập thơ không tên/ uyên thao
                                                
                                        khôngtên/uyênthao
                                                             thơ uyên thao

                                                          GỬI HƯƠNG HỒN  VĨNH HẦU
                                                                            VẪN MÃI NHỚ NHAU TỪ CÕI KHÁC    


                                         Mười năm một giấc ngủ trưa
                   ngàn năm bụi cũng phủ mờ hư không
                   sao còn mong nhớ nhớ mong
                   chắt chiu mãi một tấc lòng thiết tha?

                                             Rừng hoang vẳng tiếng chim khuya
                   điệu buồn thấm lạnh đêm tù mênh mông
                   nhớ ai ai nhớ ai cùng
                   mong ai ai có một lòng như ai
                   nỗi đời xuôi ngược ngược xuôi
                   mưa mù năm tháng chân trời gió bay
                   hỏi ai ai biết ai hay
                   ngàn năm một thoáng phút giây trông chờ

                   Núi đau nỗi đứng trơ vơ
                   sông buồn trôi mãi bến bờ lặng câm
                   lửa hờn cháy đỏ tháng năm
                   con tim cạn máu vết hằn còn tươi
                   nước non xé nát canh dài
                   đêm sâu nhắc mãi những lời không tên

                   (BÀI MỞ ĐẦU TẬP THƠ 'KHÔNG SỐ')
                   


                    01


                   Chợt rực sáng giữa đêm dài tăm tối
                   những bóng hình mãi mãi không phai
                   những nẻo đường quê mẹ của ta ơi,
                   Hànội--Sàigòn trong lòng ta thương nhớ

                                              Gió hồ Gươm thuở nào bay áo lụa
                   tiếng sông Hồng ru giấc ngủ trong nôi
                   mái trường xưa cửa Bắc nắng tháng 10
                   trăng Trúc bạch nửa thu đêm Trấn quốc

                   Bóng mát đường Đôi những ngày chung bước
                   tuổi học trò thơm hoa bưởi hoa cau
                   trái ngọt Bến tre nghiêng sát mái đầu
                   sóng nước Cửu long bồng bềnh tiếng hát

                   Đường tình yêu thênh thang bát ngát
                   nắng Sài gòn đuổi bắt lá vàng bay
                   những bước chân quấn quít bao ngày
                   những hình bóng không ngừng réo gọi

                   Những nẻo đường xưa, ơi Sàigòn-- Hànội!
                   những nẻo đường quê mẹ thiết tha
                   những nẻo đường máu thịt một đời ta
                   còn mãi đó sao mắt nhìn bỡ ngỡ?
                   Còn mãi đó mà thịt da tơi tả
                   người nhìn người sao bỗng hóa oan khiên
                   bếp lửa ngàn năm tro phủ im lìm
                   từng bước nhỏ từng bước buồn tê tái

                   Từng bước nhỏ nghe quê hương réo gọi
                   những nẻo đường xưa, ơi những nẻo đường 
                                                       xưa!
                   những nẻo đường phủ rợp bóng dừa
                   những nẻo đường rộn tiếng cười trẻ nhỏ
                   những nẻo đườngt có hoa vàng nở
                   có những tia nhìn xanh ngợp sóng yêu đương
                   những nẻo đường gom muôn vạn nẻo đường
                   chạy dọc suốt 4 ngàn năm cũ

                   Đi giữa quê hương mà từng giây trăn trở
                   đi giữa quê hương mà không thấy quê hương
                   đi giữa quê hương không Hànội-- Sàigòn
                   đi giữa quê hương hóa thân tù biệt xứ


                   Đi giữa quê hương mà thương nhớ quê hương.
                                                         1981 



                     06


                   Mai này đời biển rộng
                   chim rời xoải cánh bay
                   Trùng dương lên tiếng hát
                   quê hương thôi đọa đày

                   Mai này người trỗi dậy
                   rũ bỏ kiếp lao tù
                   đứng lên nhìn nắng mới
                   cất cao lời tự do

                   Mai này thôi day dứt
                   đời đói lạnh không tên
                   tháng giêng mùa lúa mới
                   vành nón ai nghiêng nghiêng

                   Mai này hồng bếp lửa
                   trẻ thơ cười hồn nhiên
                   tích xưa lời mẹ kể
                   đêm dài mơ gặp tiên

                   Mai này thuyền về bến
                   cánh mỏi rời chân mây
                   người xưa đường xưa cũ
                   bàn tay ấm bàn tay

                   Mai này tròn ước nguyện
                   môi em hết dâng sầu
                   tình ta như nắng lụa
                   ngàn năm yêu thương nhau.
                                                        1983



                     08


                   Bài thơ viết trong đêm
                   ghi thầm trên giấy gói
                   mảnh giấy nát nhàu nỗi đời tù tội
                   màu vàng tươi đã hoen ố nhạt nhòa
                   nhức nhối dọc ngang nứt thịt xé da
                        những vết hằn đày đọa
                   mùi giấy xưa không còn bay tỏa
                   nhuốm hơi bùn nghe phảng phất máu tươi

                   Mảnh giấy đau thương như một kiếp người
                   trong khoảnh khắc bỗng chuyển mình sống
                                                        lại
                   mở vòng tay đón nỗi lòng vời vợi
                   hồn tái tê ấp ủ tiếng thơ buồn

                   Nét chữ nghiêng như máu đỏ trào tuôn
                   ta nhức nhối chợt nhiệm màu huyền thoại
                   giấy bỗng ngát thơm lừng hương mới
                   tiếng thơ buồn lòng giấy mở thênh thang
                   nếp nhàu nát nổi đường vân gỗ quí

                   Mặt trời lên từ vết hằn hùng vĩ
                   tiếng thơ buồn ru hồn giấy đau thương
                   tiếng thơ buồn thành tiếng hát quê hương
                   hừng hực lửa căm hờn đời ngục tối
                   tiếng thơ buồn hóa thân đời giấy gói
                   chuyển hình hài thành tiếng gọi ngàn năm
                   tiếng thịt da từ chối kiếp giam cầm
                   đòi nắng ấm cho cuộc đời giá buốt

                   Một đời ta mấy lần đau gông xích
                   dấu lao tù như khắc vết trên tim
                   mười năm dài không một giấc ngủ yên
                   khác gì nhỉ kiếp đọa đày giấy gói
                   đem thịt da nhận nỗi đời nhức nhối
                   rồi đêm dài chia xẻ với lặng câm

                   Cực hình ơi, hãy nhích thêm gần
                   hãy cùng ta nghiêng đầu trân trọng
                   ta sẽ chào nhau chào bình an sự sống
                   như hồn giấy đau thương              
                                      chào tiếng thơ buồn.
                   1983



                     09


                   Rồi một ngày trở về thành phố cũ
                   nhìn lại mình chắc sẽ ngẩn ngơ?
                   bạn bè xưa còn ai mà thăm hỏi?
                   mây lưng trời muôn thuở vẫn bơ vơ

                   Sàigòn đó bao năm rồi cách biệt
                   nẻo cũ nào còn nhớ dáng ta xưa?
                   người thân quen chưa nguôi lòng 
                                            thương nhớ
                   sẽ còn ai trong phút đón ta về?

                   Giữa phố xưa có lẽ mình lạc lối?
                   người chưa quên sao ánh mắt hững hờ?
                   thoảng phút giây thèm cùng ai tâm sự
                   kể chuyện đời mấy độ gió mưa

                   Sàigòn ơi, những ngày mưa vào hạ
                   những ngày vàng nắng mới sang thu
                   những buổi tàn đông đón gió giao mùa
                   hẳn buồn lắm bởi không lời hò hẹn?

                   Chuyện buồn vui ngủ yên trong kỷ niệm
                   tìm lại mình sao chỉ gặp những mộ bia?
                   phút trở về nói ra sao nhỉ?
                   chân không hồn e ngại mỗi bước đi

                   Giữa phố xưa mà vẫn nghe đau xót?
                   giữa phố xưa mà chỉ thấy chia lìa?
                   giữa phố xưa nỗi lòng mình ai hiểu?
                   giữa phố xưa chưa hết ước quay về?

                   Sàigòn ơi, đời sao buồn mãi thế
                   phút trở về sao chưa hết chia ly?
                   1983



                     11


                   Khúc ca mừng đêm thánh
                   sao bỗng ngưng dở dang?
                   khúc ca mừng đêm thánh
                   sao nao nao giọng buồn?

                   Chờ tin vui giáng thế
                   lắng nghe chuông giáo đường
                   sương rừng khuya buốt lạnh
                   tiếng kẻng tù chợt vang

                   Dọn mình đón đêm thánh
                   sao chưa nguôi oán hờn?
                   dọn mình đón đêm thánh
                   người sao còn đau thương?

                   Hồn ngập tràn dĩ vãng
                   đếm mãi buồn cô đơn
                   tựa lưng bờ cửa sắt
                   đêm thánh không giáo đường

                   Nhớ ngày xưa giáng thế
                   thay đời gánh tai ương
                   nhớ ngày xưa giáng thế
                   mở lối đời yêu thương

                   Con tim mù đưa dắt
                   rừng hoang còn thú hoang
                   lối xưa mờ dấu vết
                   đường dài vẫn thê lương

                   Làm tù trong đêm thánh
                   nhắc thầm chuyện ngàn năm
                   tiếng chim rừng khắc khoải
                   đau nỗi đời đeo gông

                   Chín năm dài ngục tối
                   chuông giáo đường lặng câm
                   đêm thánh đầy thương tích
                   đêm thánh buồn rưng rưng.
                   1984



                     13


                   Nắng chiều phai trên tóc
                   bước buồn bỗng ngẩn ngơ
                   chợt lòng mình sa mạc
                   chợt hồn mình tiếng xưa

                   Cúi đầu nhìn bóng đổ
                   lối hoang chân ngập ngừng
                   gọi mình trong trống vắng
                   nhắc mình bằng lặng câm

                   Phút giây nào lắng đọng
                   cho ai thành muôn năm
                   cho tim mình biển lớn
                   cho gió chiều bâng khuâng

                   Kỷ niệm nào sống mãi
                   bóng gầy cây xác xơ
                   tim mình trong ảo ảnh
                   đường chiều bay lá khô

                   Người tình ngoài ngăn cách
                   không nhắc hẹn đợi chờ
                   cuộc tình nào còn lại
                   cho một đời gió đưa

                   Tháng năm rồi mây khói
                   Tình yêu rồi biển xa
                   nắng vẫn tàn trên tóc
                   chiều vẫn mình bơ vơ.
                   1985



                     14


                   Nắng vàng ngày mới đó
                   đã mưa buồn chiều nay
                   tháng ngày bay trên tóc
                   tháng ngày bay trên tay

                   Thời gian như gió thoảng
                   trôi hoài theo bóng mây
                   thời gian không trở lại
                   đổi thay rồi đổi thay

                   Sao ngươi còn mãi đó
                   sao ta còn đứng đây
                   ôm nỗi lòng núi đá
                   nhin mãi đời dại ngây

                   Nắng vàng ngoài cỏ nội
                   sao lòng mình mưa bay
                   cây trạng nguyên đỏ lá
                   máu đọng trái tim gầy

                   Thời gian trôi trôi mãi
                   đổi thay còn đổi thay
                   đứng giữa dòng ngày tháng
                   ngẩn ngơ buồn chiều nay
                   đứng giữa dòng ngày tháng
                   thấy thèm đời cỏ cây

                   Trạng nguyên còn đó
                   mình vẫn hoài đứng đây
                   lá đỏ thành mắt đỏ
                   bao giờ mình cỏ cây?
                   1985



                     16


                  Thân vùi đáy mộ chưa nguôi hận
                  sôi réo ngàn năm tiếng lửa hờn
                  đêm đêm trở giấc trong lòng đất
                  vẫn thấy lưng trời lóe ánh gươm
                  1989


bài thơ chót trong không tên/ uyên thao
 (trang 30)

                       

                                           
                 uyên thao      [i.e. vũ quốc châu 1933-   ]

                         nhà văn Uyên Thao tên thật là Vũ quốc Châu, 
                                                                sinh 1933 tại Hà nội. [tên thật khai sinh đầu tiên:
                                                                Vũ viết Loan, sinh tại tỉnh Tuyên quang/ Bắc bộ]
                                                                bắt đầu viết văn từ 1952 . Vào Sàigòn năm 1953,
                                                                cộng tác với  nhiều tờ báo, cũng như những tập san
                                                                văn học nghệ thuật.  Tác phẩm gồm đủ thể loại:
                                                                trong đó có những tác phẩm đã in trên báo; truyện
                                                                'Con cọp cháy móng' (Sàigòn 1959 ); truyện
                                                                'Trống trận' đ8ang trên nhật báo Tin sáng (Saigon 1964)
                                                                 và cuốn dã sử tiểu thuyết 'Trong ánh lửa thù' đăng
                                                                 trên nhật báo Người Việt/ Cali (từ 1966- 1997) + tập thơ
                                                                 ' Không tên' (1992). Ông cũng là nhà phê bình văn học;
                                                                 với 2 tác phẩm' Thơ Việt hiện đại 1900-1960'(nxb Hồng
                                                                 lĩnh, Sàigòn 1970) +' Các nhà văn nữ Việt nam
                                                                 1900-1970' ( nxb Nhân chủ, Sàigon 1973). Ông cũng là
                                                                 ngươi sáng lập+ điều hành nhật báo 'Sóng thần' (1970-1974). 
                                                                 Ngay từ khi đặt chân lên đất Mỹ vào cuối 1999, nhà văn
                                                                 Uyên Thao đã nghĩ đến chuyện thành lập 'Tủ sách Tiếng
                                                                 quê hương', " Tôi sang đây hơi trễ; nhưng ngay khi mình 
                                                                 nghĩ tới  tủ sách này; thì,tơi viết thư cho tất cả những
                                                                 người bạn cũ...; thì, hầu như ai cũng sẵn sàng tiếp tay;
                                                                 ai cũng sẵn sàng ủng hộ..." 'Tủ sách Tiếng quê hương' 
                                                                  được hình thành vào đầu năm 2000; tác phẩm đầu tay
                                                                  là tập truyện ngắn 'Thân phận ma trơi/Nguyễn thụy Long'
                                                                  phát hành vào tháng 9/ 2000.

                                                                   http://sachxua.net/forum/u-u-v/uyen-thao/