Thứ Bảy, 23 tháng 9, 2017

LÝ DO VIẾT VĂN LÀM THƠ -- source: tuần báo ĐỜI ( Saigon 1970)

                        LÝ DO VIẾT VĂN LÀM THƠ

                                                       THẾ PHONG [1932-   ]
                                                         (ảnh: Ng. Thị Bích Nga/ 2009.)




NTT: Trên tuần báo ĐỜI (Saigon) số 51, ra ngày 5/11/1970 có đăng bài phỏng vấn nhà văn Thế Phong với những câu hỏi và trả lời khá ngộ. Mới thấy dân làm báo ngày xưa luôn “bẫy” người ta phải nói lên sự thật, nhưng là những cái “bẫy” tinh nghệ, không phải ai cũng làm ra được. Nói lên sự thật, đó là tiêu chí của báo chí bất cứ thời nào. Thấy trên blog của nhà văn Thế Phong vừa đăng lại cuộc phỏng vấn này cách đây đã 42 năm, xin được giới thiệu cùng bạn.     -- NGUYEN TRONG TAO. INFO


Lời dẫn của Thế Phong khi cho đăng lại bài phỏng vấn: Khoảng 1970, Chu Tử thuê manchette tuần báo Đời (chủ nhiệm: Trần thị Anh Minh) – hình như Uyên  Thao và Đỗ Quý Toàn  phụ trách thư ký tòa soạn – chẳng biết anh nào, đã gửi 16 câu hỏi  tới  tôi, người được phỏng vấn. Tòa soạn đặt những câu hỏi  phỏng vấn thật khác lạ, vừa điều tra nhân thân, vừa buộc bộc bạch điều cấm kỵ, khó nói, nhận trả lời tất khó tránh né nói thật – tôi tự  nói với tôi – chắc  là: “gíáo sư Nhất Vạn đã đặt các câu hỏi hắc búa này đây! ”

 (trong bài ‘chắn‘ có một quân bài nhất vạn, tóc dựng ngược, trông thấy, cảm được  vất vả dặm trường,  nên  có một buổi, đánh chắn, ngồi cùng chiếu, với T.T.H., U.T. và  đôi bạn nữa,. (nickname giáo sư Nhất Vạn được gán cho U.T.). 



LÝ DO VIẾT  VĂN LÀM THƠ?


1   Tên, tuổi bút hiệu?     
–  Đỗ Mạnh Tường, bút danh hay dùng:Thế Phong.
2. Ngày, nơi sinh, hiện ngụ  tại?  
– 10 tháng 7 năm 1932 ở Yên Bái , trong căn cước 1936.
3. Có gia đình chưa ?  Mấy con, trai, gái ? 
– 2 trai và 1 gái  ( tính tới  năm 1970 ) .(*)
4. Ngoài nghề viết văn còn làm nghề gì ?  
 Lính tàu bay (airman)  từ  1 tháng 8 năm 1967.
5. Khởi sự viết văn từ bao giờ ? Lý do chọn nghề viết văn, làm thơ ?  
– 1952 .  Lý do rất giản dị: cuối 1952, Nghĩa Lộ  (tỉnh  Yên Bái, Bắc Việt), quân đội  Pháp thua trận, Việt Minh chiếm  Nghĩa Lộ. Buồn quá (khi đang học ở Hà Nội) viết để bày tỏ niềm thương nhớ quê.
6. Tác phẩm đã xuất bản, hoặc viết xong ?  
–  Trên 40 tác phẩm, đa số in ronéotypé, và trên 20 tác phẩm đã in lại ty-pô.  Đủ 2 thứ tiếng đã được dịch ra, như Anh, Pháp – tiếng anh đăng tải trên tạp chí TENGGARA (trường đại học  Malaysia), đăng truyện ngắn dịch ra tiếng Pháp ở Paris (truyện ngắn Les Immondices dans la Banlieue/ Le Monde Diplomatique/ Dec. 1970)  bản dịch  pháp ngữ: Cao Giao (một bút danh của Huỳnh Văn Phẩm) và anh ngữ là Đàm Xuân Cận. 
7. Ưng ý tác phẩm nào nhất, trong số các tác phẩm đã viết ?  
 – Nửa đường đi xuống (tự -sự-kể)
–  Nam Việtnam, đứa trẻ thơ của vú em Huê Kỳ (thơ in song ngữ) (South Vietnam, the baby in the arms of the American Nurse, translated by Đàm Xuân  Cận (bilingual).

----
(*)  6 đứa,  chết 1, ( bé gái vào 1976)  còn 5 : 3 trai+ 2 gái .) -- (TP chú thích 2017.) 





8. Có thói quen đặc biệt nào ? Tính xấu , tốt, đặc biệt nào ? 
– Nhiều tật xấu hơn tốt. Tuy nhiên, biết tật xấu, nên thay đổi. “Ni ange ni bête”, A. Huxley mà! Tính tốt không nên nói ra, vì xấu cả, thì tuy làm người , đi bằng 4 chân .  Làm người là phải tốt, lẽ dĩ nhiên vậy rồi! Còn tôi ư, tự nhận mình là người-vật-người.  
9. Có những sở thích gì ? thích đọc sách gì, mê giọng ca nào ? v.v..   
– Đọc rất nhiều, nhưng nhớ chẳng bao nhiêu. Biết nhớ và biết quên: …vào trong tác phẩm rất chậm nhưng phải thoát ra rất nhanh” – Adolf Hitler nói rất đúng về cách đọc sách của tôi.
10. Có những kỷ niệm nào sâu đậm nhất, vui, buồn? 
 – Nhiều lắm, nói không hết!  Đã viết gần hết trong Nhà văn, tác phẩm, cuộc đời rồi.   Nên, một ông người Huê Kỳ, tên Leonard Overton, nguyên giám đốc Asia Foundation, đọc bản dịch  tiếng Anh (Thephong by The Phong: the writer, the work & the life – translated by Đàm Xuân Cận) – mời tôi lại văn phòng ông ta ở 36 Đoàn Thị Điểm, Saigon 3. 

Câu đầu, hỏi: 

“Ông đã từng đói thật như trong tác phẩm sao?”

– “Đúng, vì đối với ông thì khó hiểu, vì các ông nhiều may mắn quá, và nhất là ông là người Huê Kỳ, thì càng không thể hiểu những điều không may mắn để là 2 người Việtnam nhược tiểu dân tộc? (kể cả hai bên) .
11. Đã thất tình bao giờ chưa ?  
– Nhiều lắm, cũng viết ra hết cả rồi !
12. Quan điểm yêu đương và  hôn nhân ?   
– Chán yêu rồi thì lấy vợ; lấy vợ rồi thì không yêu đương lem nhem nữa. 
13. Quan niệm nghệ thuật ?     
– Cũng viết ra trong tự-sự-kể rồi (Nửa đường đi xuống, Nhà văn, tác phẩm, cuộc đời ) . Không thể trả lời, qua mấy dòng ở đây.  Bắt voi bỏ dọ thì tội quá ! 
14.  Lợi tức hàng tháng ? Có xe hơi, xe gắn máy hay không có xe gì ? Nhà mua hay ở thuê ? 
–  10.330 Vnđ  lương lính  hàng tháng cho 1  vợ + 3 con.  Xe gắn máy thì có một chiếc Honda – thằng bạn cho – nhưng lấy  rẻ (*). Viết dăm, ba bài báo, đủ tiền hút thuốc lá Philip.  Nhà thì Không quân cho. Cũng phải nói là cảm ơn tác giả “Cái nhà / Trần văn Minh  ".(**) . ( tư lệnh Kq Không lực VNCH.)
15. Có biết đánh bài không ?  Bài gì ? Thích thuốc lá không?  Thuốc (hiệu) gì ? 
– Đánh phé thì thua Chu Tử “bán Trời không văn tự’  và rất thích ta-pi.  Thua Lô Răng, 
Phan Nghị; được  thì được Hồ Nam thôi.  Còn thuốc lá chỉ hút Philip, Bastos  xanh. 
 16. Những điều cần  nói, ngoài các câu hỏi trên ? 
– Trước kia, háo danh nên thích làm văn sĩ.
– Bây giờ, sau 18 năm, lại muốn làm tiều phu. 
– Nhưng còn  chiến tranh, chưa cho phép, nên tôi còn làm lính.
– Văn chương đất nước này, chỉ có thể khá được, nếu chính phủ (hay gọi là Quốc Vụ Khanh đặc trách văn hóa) biết tại sao, xưa kia vua Tây  (có tên là Louis thứ …  thì phải?) , đã từng biết cách đối xử rất tốt với Molìère và Marceline Desborde Valmore .

Xin tạm khép.

THẾPHONG.

nguồn: tuần báo ĐỜI (Saigon ) số 51, ra ngày 5/11/1970.



     
- bô tư lệnh Không quân/ Không lực Việt Nam Cộng Hòa," nơi airman Thế Phong
đã phục vụ  8 năm." [ 01/ 07/ 1967 -- 30/4/1975)
(ảnh: flickr.com)
_______
Chú  thích sau, 6/2012:
*  Văn sĩ , chủ nhà xuất bàn Đại  Ngã (Nguyên Vũ-Vũ Ngự Chiêu)  tái bản “Nhà văn, tác phẩm, cuộc đời “  thấy tôi không có xe gắn máy- bèn giới thiệu mua chiếc Honda 78  cũ  ( 15 ngàn đồng , không giấy tờ). Anh ta phán :  
 ” …phải luôn mặc  áo lính Không quân ; thì cảnh sát không hỏi giấy xe, có ngán  chỉ ngán  CU- XÊ thôi !  “.  (CU XÊ:  Quân cảnh).
**  01 / 08/ 1967 mặc áo lính  Không quân,  đưa vợ con vào ”trại Gia binh Kq” luôn – thượng sĩ Bảng  cho ở nhờ một phòng nhỏ.  Một buổi vợ tôi  thủ thỉ:
“… Bà cụ mẹ anh Bảng nói vậy, là không muốn chúng mình ở đây.   Mặc dầu anh chị Bảng, các em anh ấy rất tốt.  Vậy em đề nghị  với anh thế này , xem có được không ?  Tướng Minh, tác giả truyện ngăn’ Cái nhà’  mà em đọc trong tập truyện của ông tướng khi còn là trung tá  , cũng rất khó khăn mới được cấp miếng đất làm nhà ở Khu Quý Tộc . Như vậy, ông cũng có bao nhiêu kinh nghiệm đau khổ về cái nhà có được. Anh gặp ổng, thử gợi ý, xin ông miếng đất, rồi mình xin gỗ, ván, tôn, dựng đại một căn nhà để ở vậy .
 Được không anh ?  (….)  (trang 45,  Hồi ký ngoài văn chương…)  
“…  một buổi sáng ở phòng làm việc, trung sĩ 1 Đường, Khối Yểm Cứ, vào tìm tôi.  Tôi chưa biết anh, mà anh cũng chưa biết tôi.  Khi gặp, anh bảo tôi có giấy mời lên Liên Đoàn Yểm Cứ gặp trung tá chỉ huy trưởng nhận giấy cấp nhà , và căn nhà đó ở Cư Xá Phi Long, dẫy sĩ quan rất đẹp và rộng.   Anh ta còn nói đùa tôi, anh có giấy của Tư lệnh  chỉ thị, làm gì mà không sớm.   Ở Liên Đoàn, đơn còn xếp hàng mấy chồng mà chưa được xét đấy .  Ông trung tá , Sếp tôi, khi nhận mẩu giấy   nhỏ,  lệnh  của tướng Minh, ông giận, đem vo viên lại, vứt vào sọt rác; sau, lại bắt tôi lấy ra, đem ‘ ủi’ cẩn thận, rồi xếp vào hồ sơ cấp nhà mang s  3989 / 39 A Khu Cư xá Phi Long cho trung sĩ  Đỗ Mạnh  Tường , số quân: 56/ 600 595   . ..” (trang 56 , Hồi ký ngoài văn chương/ Thế Phong  /  Đồng  Văn xb, Văn nghệ phát hành , USA 1994) .


                                                   ---------------------------------------------------
                                                  trích lại từ Blog NGUYỄN TRỌNG TẠO (Hà Nội)
                                                                 ========================================

bài thơ đáng nhớ ánh nguyệt: KHỐI TÌNH THƠ -- du tử lê's blog





ÁNH NGUYỆT

Khối Tình Thơ



Ta gói tình sầu đêm mưa mau
Ai ghen màu áo cũ đã nhàu
Mắt xưa còn ngấn buồn dấu lệ
Thơ của ai đề? Để nhớ thêm
Có nhớ người... Chưa gặp nhưng thương!
Đêm nay mưa khóc dụi canh trường
May mà trời sáng bừng cơn tỉnh
Ta bỗng thấy đời đã dậy hương
Người chẳng cho ta những dòng thơ
Sao khuya hờ hững, sóng xô bờ
Rừng khuya xao động mùa trăng gió
Ta đã xao lòng, vun giấc mơ
Người mãi cho ta những đợi chờ
Ngày mai đôi ngã cũng phân ly
Hai dấu chân gầy chưa in một
Đường hoa đã rụng chốn kinh kỳ
Thơ người đã để vừng nhật nguyệt
Rớt xuống nhân gian biết bao tình
Ta giở từng trang lòng khe khẻ
Mà nghe vang vọng giữa vô minh
Sao khuya ghen bóng đèn chi rứa?
Ai có ghen người chưa nói năng
Hồn thơ đã gởi vô cùng tận
Mai hẹn gặp người... đừng phân vân
Năm bảy-mười lăm, trăng tròn khuyết
Hôm kia nguyệt thực giữa ban ngày
Lòng ai đã gởi mùa giông bão
Xin giữ ngàn năm tình chưa phai

Texas, 23/9/2017
ÁNH NGUYỆT

trích từ DUTULE's Blog

  ------------

Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

sáng á đông nhạc tây phương/ thơ thế phong -- source: tạp chí đất nước (saigon 1970.)

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

sáng á đông nhạc tây phương : thơ thế phong / tạp chí đất nước - saigon 1970


tạp chí Đất nước
chủ nhiệmNguyễn văn Trung
tổng thư ký :Thế Nguyên
291 Lý thái Tổ - SAIGON




                            Sáng Á đông, nhạc Tây phương
                 -----------------------------------------------------------------------
                                                             THẾ PHONG


                                                                                                                  đoản khúc này cho TỴ


Buổi sáng nào cũng như buổi sáng nào 
 mở mắt vuôn vai đón chào ánh dương hồng rực rỡ
đốt cháy trong tôi niềm đau hằn học ba mươi năm
tình yêu bây giờ cay đắng mặn nồng
như là môi cay sè mà ngón tay  còn nâng niu trái ớt
buổi mai nào không thể làm ngơ
trước tách cà-phê đắng, lớn, to
thực đơn hàng ngày của chúng tôi
                                          trong trại cát rang bỏng sém
nhìn hình hài mình guộc gầy
                                          đổ thon thon dài trên cát lửa
bấy nhiêu năm bấy nhiêu lần
như bây giờ vui thú nhất
              là giải trí bằng cơm
những thứ đó thân thuộc
              hơn người yêu vỗ về 
                    quyến luyến
để cho tôi còn sống thêm
                     những ngày dài đớn đau
                        dễ mến
dân tộc tôi từng giờ lên cơn sốt
đại bác xe tăng tàu bò phản lực gầm gừ
môi người đẹp hồng tô lên
               châm ngọn lửa chiến tranh
sự hiện diện  người lính trẻ
              đốt tương lai ngụt ngùi
                  đạn khói
cô chủ quán cà-phê ven biển 
             đáng yêu nhiều bội phản
thăm dò khách quen 
             bằng đôi mắt, 
                     lời nói người bồi
năm tháng còn gì để lại cho nhau
những thanh niên hồng môi
             chết đi
                      cho mắt em sáng trong
tôi chỉ là người khách vô danh
            hoàn toàn xa lạ
vì đêm qua sống trọn rồi
 sáng nay
             già cỗi đi
                   mười năm tuổi sống
tình yêu đẹp là tình yêu buổi sáng
tình yêu cho nhau
                  vào đêm tàn
                            rữa nắng hạ chiều
nàng ca sĩ Tây phương có giọng hát rỉ rên
giọng em trong sáng thiết tha
           làm tôi muốn nhỏ lệ
con chó cái guộc gầy nằm bên lề  ven đường
đóai hoài người lính Mỹ
          đẩy cửa vào hàng quán
tôi ngồi bàn này làm thơ
                   tống táng tháng ngày buồn
dãy núi kia mang tàn phá chiến tranh 20 năm

1943
        quân đội Nhật đào hầm chôn đạn bắn Đồng Minh
1965
        lực lượng viễn chinh Hoa Kỳ hiện diện thật nhiều
                                                                chiến đấu ở Việt nam
hầm bê-tông cốt sắt
                         còn ghi đạn bay 
                               dấu vết
ngòi bút hòn bi
                          tôi đang làm thơ
                             song hành
 mặt biển Vũng tàu
                         có tàu bay
                              tàu thủy 
                                    hàng không mẫu hạm
đêm hoa đăng đẹp
                         vì tối qua giăng đèn
song vẻ đẹp tô hồng màu tươi thắm đỏ
Việt- nam Hoa- kỳ Tân- tây- lan Úc, Phi
                           Trung-hoa dân quốc, Đại- hàn
 tôi thường bị lầm nhận diện
khi cô gái Triều- tiên nói với tôi
                            bằng giọng líu lo
tôi 
      người Việt nam
              không phải Đại hàn dân quốc
da vàng tôi có màu đỏ
                            bảo vệ quê hương
như mầu máu đỏ 
               bất cứ
                   da đen
                         da trắng
                               da màu
của bất cứ dân tộc nào
                            yêu thê thiết quê hương
tôi nhìn vào đôi mắt
                            người con gái Triều tiên
như thầm bảo 
        với nàng
              hận thù nhen nhỏ phải quên đi
như áo cơm hàng ngày lấm luốc
chất đầy trên
          khuôn mặt dạn dày này

Kỷ niệm ôi
                   muôn vàn luyến lưu kỷ niệm
nàng ca sĩ Tây phương
                   đã văm bằm nhỏ thân xác tôi
Eo-Quắn Vũng tàu chiều nay
                    của 5 năm xưa
chuyện tình dĩ vãng tước xác tôi
                   tan tành cát bụi
thiếu nữ Việt nam nào
                   mà chẳng đáng yêu
danh từ Hợp chủng quốc áp dụng
                  vào nhược tiểu Á đông nào
                              mà chẳng đúng
chính thế
          tôi bồn chồn vội vã
               vì 
                       những thằng em trai nhỏ lệ
nước mắt thanh niên làm khổ tôi buổi giã từ
người lính trẻ Việt nam ơi
các em về đơn vị
ở đây
     tôi đếm bụi thời gian
                nơi quân trường 
                      còn bao năm tháng nữa ...
các em đi rồi
                tôi gục đầu khô nước mắt
chiếc giường sắt thép cảm thông
                đổ mồ hôi ướt
còn gì đáng quý hơn
                tình yêu xiển dương cao độ
giữa những thằng trai 2, 3 mươi
                sống chết gắn chặt bên nhau
gặp giữa ngã 3 đường
                súng đạn 
                     khí tài chiến tranh
                                tàu bay
                                       hải dương hạm

không ai tăm 2 lần
                trên cùng dòng sông thác biển
thì không ai
còn được gặp lại nhau
               đông đủ 
                      như đêm liên hoan
                           của chúng ta
                                 trên bãi cát đêm nay
cồn núi lở hết rồi
               trăng sáng bằng thừa
các em trai đi rồi
tôi nhìn quanh quất nơi đây
nào
       phòng học
               phòng ăn 
                     phòng ngủ
chẳng còn gì
               ngoài bàn ghế trống trơn
chiếc giường vô tri vô giác
               rác rưởi ngập tràn
có đàn bà đùa vui
               để tôi 
                       thôi buồn chốc lát
có các em trai 
                để sau này tôi hát
chống gậy dìu kỷ niệm vui đau
                thời trai trẻ xưa kia
thanh niên chết
                xác thân úp cùi- dìa
                         ngoẹo đầu mất cổ
nhân bản tình thương
                 chất liệu 
                         cất xây hòa bình
                                là vậy
mai này
       đây
             hẳn thế rồi
tôi không còn được gặp đầy đủ các em
đoàn quân vào chiến trận
         giờ khởi hành đầy đủ
                 lần hành quân về
                        đếm thiếu những ai?
các em ơi
          là các em trai ơi ! ...

Tiếng chim hót ban mai
           vườn hoa cà-phê thơ mộng
lá bàng khô 
           làm đẹp đường sỏi đá công viên
cụ già là tôi
         râu tóc bạc
               hôm nay
                     hình ảnh ngày mai
chống gậy cười một mình
          vui dạo quanh hiên vắng
tiếng nhạc buồn
            đau nhói tim
 cầu xin van vỉ
            đừng vội tắt
môi hồng cô chủ
           thời gian đừng làm phai lạt
ngọn đèn tô điểm 
          căn phòng ăn
               đừng vội mất ánh sáng
cho là 
          những thứ tầm thường đến mấy
                 dầy công tô điểm tương lai
em em ơi
            tôi hờn dỗi
                   lời em nói 
                             thiếu chân tình
mà không thế
             đàn bà con gái 
                     còn gì nghĩa lý?
thanh niên nam nữ
             ngày mai yêu nhau
dối trá tình yêu
             muôn đời thiết dụng
con mèo xiêm
            lông vàng muốt gấm 
                     nằm phơi nắng
nâng niu hồn mộng mơ
            vô chừng 
                 chiều chuộng bước chân em
đi
     dội 
            tim tôi
bước thánh thót
      lạnh lùng
             buốt tê da thịt
môi em
       mắt em
              muốt ngọc
tỉnh thức tôi
        vòng tay ái ân dan díu
các con chúng ta sau này
       đầu tiên
                là trai
                      hay gái
không có em rồi
       tôi vẫn tay trắng thôi
còn nhớ không quên chứ em
chiều vàng nào em ngồi bên
vầng  dương che khuất
        bằng mũ lưỡi trai của tôi
                chỉ dành cho lần ra trận
nụ cười tươi
         tôi cho em
thay vì
         đám chúng sinh
                 tháng năm dài đau đớn
tình yêu đáng yêu
        mà
              tình yêu vô cùng ích kỷ
làm sao hơn
               tôi vẫn chỉ là người
tuổi 30 ngoài
        yêu em đằm thắm
chuối tiêu vàng chín quốc
        chấm hạt cốm vòng ngọc bích
mùa thu Hà nội
         khóc rưng rưng
mùa thu Saigon- Vũng tàu
          quen
                yêu em
 có gió trùng dương mặn nồng chứng giám
mùa thu chiến tranh
            núi đá kia xanh xám
chúng ta
             còn trải qua
                   nữa
                          một mùa đông
săp tới rồi
       mùa xuân
            em có yêu tôi không
khoảng cách vô cùng ngắn ngủi
            rồi
                  lá hoa đua trẩy lộc
 tình yêu chúng ta hôm nay
            buồn
                  vui
                        hờn dỗi
em em ơi
         hãy hờn dỗi
               nhiều nhiều hơn nữa
gia sản chúng ta 
          chung của 2 đứa
                gần triệu năm buồn
em em ơi
        cô đơn giải thoát
               cần khóc khóc
                      nhiều nhiều hơn nữa
tình yêu của tôi và em
                da diết mặn nồng
em em ơi
        vắng em
rồi đây
         tôi còn gì làm vốn
cho gia sản văn chương dân tộc này
         2 chữ  Việt nam
bằng dòng thơ chữ viết
          của
                sáng sáng
                      chiều chiều
                              chát chua thi vị
dân tộc này
        sẽ rạn nứt
thiếu một hào quang thi sĩ
một hàng chữ
        có
            6 hàng
mang tên
thế phong thế phong thế phong và thế phong
       và 
           muôn lần tiếp nối

Ánh năng lên cao
       chiếu thẳng
            vào 
                mắt môi tôi
                    rồi đấy
dòng thơ buổi sáng
quán cà phê
         tiếng nhạc 
                  lắng chìm ...
  
     CAP SAINT JACQUES
     23 THÁNG 11, 1965

 thế phong


----------  (tr. 57-65- TẠP CHÍ ĐẤT NƯỚC ' BƯỚC VÀO NHỮNG NĂM 70"
 - bài thơ được tác giả  tu chỉnh- - 20 May, 2015. Tp.)




tạp chí Đất nước"bước vào những năm 70" -  tr. 57


trang 1 tạp chí Đất nước" bước vào những năm 70"
có bút tích' tác giả trẻ Nguyễn tất Nhiên'

                                                                                              (tư liệu Tp)



  TÁC PHẨM CỦA THẾ PHONG/ BẢN DỊCH ĐÀM XUÂN CẬN
                                                     
                               đăng trên ĐẤT NƯỚC Xuân Canh tuất (1970) - tr. 155)
 - một cách thông báo sách  anh ngữ ( không kiểm duyệt)
đã có bán ở Saigon- nhà sách Xuân Thu/ Portail
      -- khách sạn Continental -- quán  sách báo CÔ NGUYỆT
  trước cửa nhà thuốc tây Diệu Tâm- góc đường Lê Lợi + Công lý. 
trung tâm thủ đô Saigon.  


                   Asian Morning Western Music   by The Phong
                translated from the Vietnamese by Dam Xuan Can
(Dai Nam Van Hien Books --   HCM City/  January 2012 )


---------------------------
bài đăng lại
=================